CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH
CHÚA CHIÊN LÀNH – CẦU CHO ƠN THIÊN TRIỆU


Trước đây khi còn làm nông nghiệp, sức kéo chủ yếu là dùng trâu bò, thì con trâu đối với nhà nông Việt Nam không chỉ là tài sản, là công cụ lao động, mà nó còn được yêu mến chăm sóc không khác gì như người thân, người bạn. Người nông dân ăn với trâu, ngủ với trâu, và đưa trâu vào cả những bài thơ ca: Trâu ơi ta bảo trâu này…/ Ai bảo chăn trâu là khổ…? Nếu như ở Việt nam con trâu thân thiết như thế, thì đối với người Do Thái là một dân tộc du mục, họ sống gắn bó với con chiên như là với con cái trong nhà, người mục tử sẽ chăm sóc bảo vệ và yêu thương đàn chiên, ăn ngủ với chiên, và vui buồn với con chiên của mình.



Đặt mình trong văn hóa du mục như thế, dễ dàng giúp chúng ta hiểu những dụ ngôn của Chúa Giêsu nói về mục tử và đàn chiên hôm nay. Đọc trong các Tin Mừng có những lần Chúa Giêu khẳng định: Ta là mục tử tốt lành, ta biết các chiên ta và chiên ta biết ta, nhưng trong Tin Mừng Gioan hôm nay Chúa Giêu lại dùng hình ảnh khác: Ta là cửa chuồng chiên.

Là cửa chuồng chiên, Chúa Giêsu muốn ví mình như một người bào vệ an toàn cho chiên. Vì như cánh cửa của căn nhà là để che chắn cho những người bên trong đựơc an toàn khỏi sự xâm hại của kẻ xấu, khỏi những luồng gió độc, cũng vậy, người chủ chiên là người nằm ngủ ngay tại cửa chuồng chiên, là phòng tuyến bảo vệ đàn chiên khỏi bị trộm cắp cũng như khỏi sự tấn công của sói dữ, để canh giữ cho chiên được nghỉ ngơi an toàn. Là cửa chuồng chiên, Chúa Giêsu đã dùng lời dạy bảo và giới luật của Ngài để bảo vệ nhân loại khỏi lối sống buông thả dễ dãi, giúp nhân loại thoát khỏi cuộc sống nhỏ nhen thấp hèn để vươn lên sống đúng tư cách là con người và con Thiên Chúa. Ngài khai lòng mở trí và bảo vệ con người khỏi những tư tưởng và lối sống sai lạc, khỏi sự tấn công của sói sữ là ma quỷ, và những kẻ gian xảo là thế gian này.



Trong cuộc tử nạn và phục sinh của Ngài, Vị Mục Tử Giêsu đã phải trải qua một cuộc chiến đấu ác liệt với ma quỉ, tội lỗi và cái ác. Ma quỷ đã tìm mọi cách để kéo vị mục Tử Giêsu đi trệch khỏi con đường của Thiên Chúa, nó muốn Chúa Giêsu dẫn nhân loại đi theo ý riêng mình và thực hiện công cuộc cứu chuộc nhân loại bằng một con đường dễ dãi hơn là thập giá, cũng vậy, để bảo vệ và cứu chuộc con người, Mục tử Giêsu đã trải qua trận chiến với tội lỗi và cái ác của con người, Ngài đã tử thương trên thập giá, nhưng lạ lùng thay do bởi quyền năng Thiên Chúa Ngài đã sống lại để vĩnh viễn tiêu diệt nọc độc của thần chết và thổi vào nhân loại một sức sống mới.

Là mục tử, Chúa Giêsu đã dẫn đàn chiên của ngài đến dòng nước hạnh phúc và đến đồng cỏ nước trời, Ngài dẫn dắt chiên bằng lời của Chúa, nuôi đưỡng đàn chiên bằng cỏ của tình yêu thương, bằng nước của ân sủng và hơn thế nữa Ngài đã trao hiến chính thịt máu mình trở nên lương thực nuôi sống đàn chiên mình để những ai ăn thức ăn và uống thức uống Chúa trao thì sẽ được sống hạnh phúc muôn đời. Chỉ những ai đi ngang qua Đức Giêsu là cửa thì mới có thể vào được nhà của Thiên Chúa, mới có thể đạt được hạnh phúc đời đời.


Chúa Giêsu còn cho những người được Ngài tuyển chọn cộng tác với Ngài và thay Ngài để dẫn dắt đoàn chiên của Chúa. Tuy nhiên, Chúa Giêsu cũng cho thấy trong quá khứ đã có những mục tử thật và những kẻ chăn thuê, trộm cắp. Kẻ chăn thuê là người chăn chiên để kiếm tiền, là người lợi dụng đàn chiên; kẻ trôm cắp là kẻ gian, trèo tường để vào chuồng chiên để bắt bớ và tàn sát chiên, hắn không phải là người chăn mà là kẻ hủy diệt, còn người mục tử đích thật là người đi ngang qua cửa mà vào với chiên. Mục tử thật là người đi qua cánh cửa Giêsu và được Chúa trao phó cho việc săn sóc đàn chiên của chúa. Người ấy sẽ biết từng con chiên, sẽ gọi tên chúng, và hết mình săn sóc chăm lo cho đàn chiên. Mục tử thật chính là hình ảnh của Giáo Hội, Chúa Giêsu đã trao phó đàn chiên của Ngài cho Phêrô, và những cộng tác viên của Người.

Với vai trò tiếp tục sứ mạng chăn dắt đàn chiên của Chúa, nhân danh Đức Giêsu, Phêrô và các đấng kế vị đã miệt mài chăm sóc và bảo vệ Giáo Hội mỗi ngày. Chính ở nơi Giáo hội mà chúng ta tiếp tục được Thiên Chúa yêu thương và chăm sóc, được dạy dỗ bảo ban, và đặc biệt Giáo Hội còn không ngừng đem ân thánh và lương thực thiêng liêng để bồi bổ cho đàn chiên của mình qua việc Giáo Hội chuyên cần loan báo Lời Chúa và cử hành các Bí tích để đem Ơn Chúa cho thế giới và thánh hóa đoàn chiên. Những ai nghe theo sự dẫn dắt của Giáo Hội là nghe theo sự dẫn dắt của chúa Giêsu, những ai yêu mến Giáo Hội là yêu mến Chúa Giêsu và họ sẽ được dẫn đến đồng cỏ hạnh phúc Nước trời.



Chúng ta thấy vai trò nổi bật cùa Phêrô vị thủ lãnh Giáo Hội được trình bày rõ nét trong sách Công Vụ Tông Đồ. Ngay sau khi đón nhận Chúa Thánh Thần, Phêrô đã thi hành chức năng của mình là thủ lãnh, là mục tử. Ông đứng lên giảng cho mọi người đang tụ tập ở Giêrusalem biết về Đức Giêsu và cuộc tử nạn phục sinh của Người. Thánh Phêrô đã xác tín và tuyên bố rằng: Đức Giêsu mà anh em đã treo trên thập giá, Thiên Chúa đã đặt Người làm Đức Chúa và làm Đấng Kitô. Điều đó có nghĩa là giờ đây Thiên Chúa đã tôn vinh Đức Giêsu chính là Thiên Chúa và là Đấng được Chúa Cha xức dầu và làm Đấng Cứu thế, cứu chuộc cả nhân loại.


Tôn vinh Chúa Giêsu là cửa chuồng chiên và là mục tử tốt lành, chúng ta vui mừng và tin tưởng. Vui mừng vì chúng ta không phải là những con số trong một đám đông, nhưng chúng ta là từng cá nhân được Thiên Chúa yêu thương chăm sóc, Ngài biết rõ tâm hồn ta và cả những yếu đuối tội lỗi, Ngài không hắt hủi hay chê bỏ chúng ta mỗi khi chúng ta sai lỗi, nhưng Ngài đã kiên nhẫn, yêu thương tìm kiếm và băng bó vết thương trong tâm hồn chúng ta. Ngài không muốn để chúng ta bơ vơ lạc lõng, nhưng Ngài đã cho các chủ chăn đến để hướng dẫn và phục vụ chúng ta. Chúng ta tin tưởng, bởi vì đi theo sự dẫn dắt của Chúa Giêsu và giáo hội của Ngài chúng ta không bao giờ sợ lạc đường, và vì được Chúa bảo vệ, chúng ta không còn sợ sự tấn công của ma quỷ và thần chết.

Sống trong cùng một đàn chiên, chúng ta còn phải liên kết với nhau và yêu thương nhau, tức là phải tiếp tục thể hiện tình thương của Đức Giêsu đối với anh em mình, gạt bỏ khỏi mình sư nghi kỵ, ích ỷ nhỏ nhen để biết sống quảng đại, tha thứ và thông cảm. Hãy yêu mến và gắn bó với Giáo Hội là mẹ, là thầy của Chúng ta và vâng nghe theo sự hướng dẫn của Giáo Hội, vì Giáo Hội được Chúa Giêsu trao phó cho việc chăm lo cho chúng ta và hướng dẫn chúng ta đi theo con đường của Chúa.

Ngày nay, giới trẻ đã bị cuốn vào vòng xoáy của tiền bạc, danh vọng... và thậm chí cha mẹ cũng đã định hướng cho con cái ngay từ tấm bé là khi lớn lên con sẽ làm nghề này, nghề này... ơn Thiên Triệu bây giờ ở các Thành phố lớn hầu như là rất hiếm vì cuộc sống công nghiệp ồn ào, bận rộn, thiếu vắng tình thương và sự quảng đại.

Đồng thời với vai trò là cha mẹ trong gia đình, chúng ta cũng sẽ phải trở nên những mục tử thật của đàn chiên là gia đình mình, lắng nghe hiểu biết từng đứa con, chăm lo cho con cái không chỉ lương thực và những nhu cầu thể xác, nhưng cha mẹ còn phải là mục tử đưa con cái mình đến với mục tử Giêsu, và đi theo đường lối của Chúa Giêsu. Đừng bao giờ đem cỏ dại, nước độc là những cãi vã chửi bới, là sự lười biếng trễ nãi, gian dối về nhà, đó là những thứ cỏ dại nước độc sẽ đầu độc tâm hồn, hủy diệt con cái và gia đình. Hãy dẫn con cái đến dòng suối mát là tình yêu thương và sự êm ấm trong gia đình và đến đồng cỏ non chính là nếp sống đạo đức của cha mẹ, để con cái được bồi bổ và được tăng trưởng trong đời sống đức tin.

Là mục tử không phải là một cái nghề kiếm sống, mà là một ơn gọi và là sứ mạng được trao phó. Các bạn trẻ được mời gọi để quảng đại cộng tác với mục tử Giêsu, dám dành trọn cuộc đời mình để phục Chúa và Giáo Hội trong đời sống tu trì. Chúa sẽ không lấy đi điều gì của bạn nhưng Ngài sẽ đổ tràn vào tâm hồn và cuộc đời của các bạn sự phong phú và tình yêu thương, giúp tâm hồn và trái tim các bạn mở rộng để có thể cùng với Ngài và nhân danh Ngài yêu thương những người xung quanh và những người kém may mắn.



Dù các bạn không là linh mục hay tu sĩ, các bạn trẻ vẫn phải là những mục tử đích thật của Đức Giêsu, vẫn phải đi ngang qua Đức Giêsu, và vẫn phải là những thành viên tích cực và tốt lành trong đoàn chiên của Đức Giêsu là Giáo Hội. Hãy dám sống quảng đại trong một thế giới hẹp hòi, hãy sống vị tha trong một xã hội ích kỷ, hãy dám phục vụ trong một xã hội mà người ta chỉ lo cho bản thân. Hãy dám sống cao thượng trong một xã hội bon chen, nhỏ nhen. Hãy dám sống tiết độ trong một xã hội hưởng thụ và hãy sống cho đáng tin trong một xã hội mà hầu như con người không còn tin tưởng lẫn nhau. Dám sống như thế, chúng ta đang thể hiện mình là những con chiên của Chúa, đi theo Chúa và nghe tiếng Chúa, đồng thời cũng thể hiện mình là mục tử cho trong thế giới hôm nay. .

Cúi xin Chúa ban ơn phúc lành cho các bạn trẻ dám dân thân quên mình để phục vụ dân Chúa ngày càng lan rộng và nhiều người biết đến Chúa hơn. Amen