Bánh xe thời gian điểm 8h00, sự chuyển mình của đất trời có vẻ rõ nét hơn – cuối thu. Anh dải những bước chân nhẹ nhàng xung quanh ngôi Thánh Đường vừa đặt chân đến cách đây vài tiếng. Những cành liễu rủ quanh hồ cùng với ánh đèn mờ ảo ngả mình xuống mặt nước lăn tăn làm anh khắc khoải :
Trăng nằm sóng soải trên cành liễu
Đợi gió đông về để lả lơi
( Hàn Mặc Tử )

Dường như, tiếng gió vi vu khéo léo đưa hương sữa phản phất khắp không gian... đang mê mẩn với khoảnh khắc tuyệt đẹp từ vùng đất lạ, điều tuyệt vời mà thiên nhiên ưu ái ban tặng nơi đây. Anh vô tình bắt gặp hình ảnh 1 cô gái nhỏ nhắn, thú vị hơn với cảm nhận của riêng anh : những cơn gió trời thu khẽ lướt qua đôi vai gầy, hương sữa nhẹ nhàng đậu trên mái tóc mềm, tất cả không gian được thu nhỏ lại qua cặp kính dầy cộp của cô... Anh giật mình bởi tiếng gọi của cậu xứ:
  • Thầy ơi, đến giờ tập hát rồi! Mình đi thôi...
Anh chỉ cười và tiếp tục quãng thời gian của mình tại nơi đây.
Anh không nhớ gì về cô gái đó cho đến khi anh gặp lại cô. Tròn 1 tuần anh đến với xứ Đại Điền, hôm nay mưa lớn quá! Không yên tâm với những cánh cửa nhà giáo lý vốn đã yếu ớt lại không được khóa khép cẩn thận thì hỏng hết. Anh quyết giữ gìn nó cho các em thiếu nhi. Và rồi, anh lại thấy cô, nhưng mưa gió thế này sao? Em bị mắc mưa sau buổi tập hát? Tại sao có mỗi mình em? Bao nhiêu câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu anh như ma trận mà chưa có 1 hướng đi phù hợp. Chẳng biết lý trí xui khiến thế nào, anh bỏ mặc cô gái ấy trong tiết trời sắp chuyển mình sang đông. Và có lẽ, ranh giới giữa việc bỏ quên cái gọi là khoảng cách đối với anh thật xa xỉ. Anh thấy mình ích kỉ! Dường như, đối với 1 người mới như anh, anh chọn cho mình sự an toàn.
Nén bạc Chúa trao cho anh trong 3 tháng hè giúp xứ không ai khác đó chính là các em Thiếu Nhi Thánh Thể. Anh gặp lại cô với hình ảnh nhỏ nhắn quen thuộc - ấn tượng lạ đối với 1 người đam mê nghệ thuật như anh. Thì ra cô là 1 giáo lý viên...nhưng trầm mặc. Từ sau cú sốc bà cô mất, rất ít khi ai đó gặp cô cười. Có phải vì thế mà anh hay gặp cô 1 mình ngẩn ngơ trong thời gian vừa qua? Anh đoán thế!
Công việc cũng không quá khó khăn nếu như nói con người nơi đây dành cho anh sự ưu ái đặc biệt. Anh thả hồn trong tiếng đàn sau giờ kinh nguyện chiều của các em thiếu nhi, không biết vì điều gì mà cô lại hào hứng đến thế, anh thấy rõ trên đôi mắt buồn của cô. Lần đầu tiên anh thấy cô cười – nụ cười làm điêu đứng biết bao chàng trai. Anh có cơ hội được tiếp xúc với cô nhiều hơn, và cho chính bản thân mình cơ hội được chia sẻ :
  • Nếu lạc vào 1 vườn hoa, em sẽ hái bông hoa nào?
Suy nghĩ 1 lát, cô nở nụ cười đáp :
  • Thưa thầy, con sẽ chọn bông hoa đẹp nhất!
  • Thiên Chúa cũng vậy, Ngài sẽ chọn 1 bông hoa đẹp trong vũ trụ, Ngài chọn bà em rồi!
Cô ngẩn ngơ 1 lúc rồi cười. Anh thấy bóng dáng cô nhỏ dần trong ánh nắng nhẹ cuối nguyện đường.
Khoảng thời gian sau đó, không ai còn thấy bóng dáng của 1 Ngọc Hân biết buồn nữa. Cô cười nhiều hơn! Hân nhẹ nhàng nhưng luôn nổi bật – cô gái chỉ giới thiệu bản thân với vỏn vẹn 2 từ “ aime múa ”. Có lẽ vì thế mà anh thấy Hân bận rộn với hình ảnh cô biên đạo múa, với những hoạt động của giới trẻ, thiếu nhi và cả những chương trình giao lưu khác. Anh nghĩ đến Hân nhiều hơn. Không biết có phải vì công việc mục vụ và cùng niềm đam mê với nghệ thuật hay không? Mà anh và cô trở nên thân thiết hơn, nhưng vẫn giữ khoảng cách. Bởi anh luôn tự nhủ : “ tôi biết tôi là ai ”! Và có lẽ, đó là chuyện của lý trí, còn con tim...Là khoảng thời gian không dài nhưng đủ để anh có những rung cảm đầu tiên về Ngọc Hân – cô gái “ aime múa ”. Dường như cô cũng vậy, anh cảm nhận được qua ánh mắt của cô.
Hòa mình vào trong đêm văn nghệ diễn nguyện đã được chuẩn bị khá kĩ lưỡng từ trước – buổi tối cuối cùng anh ở lại Đại Điền. Ngày mai, anh sẽ trở về chủng viện để tiếp tục hành trình của mình. Anh bịn rịn, tiếc nuối, nếu có thể ở lại đây lâu hơn? Miên man dòng suy nghĩ anh giật mình bắt gặp ánh mắt ấy trong bài diễn nguyện do chính cô biên đạo. Hân khéo léo thể hiện những động tác dẻo dai và thổi hồn vào bản nhạc “ Đường con theo Chúa ” cùng bản ballat đặc biệt. Anh thích cách Hân thể hiện : sự nhẹ nhàng, lãng mạn trong tình yêu nhưng không hề khô khan dù là với 1 thầy tu. Anh giật mình nhận ra hình ảnh của mình trong chính bài múa em dựng. Và ngạc nhiên hơn, người thể hiện sự đau khổ, dành giật trong chính nội tâm trên nền nhạc ballat này không ai khác, là Hân. Cô chọn sự bình an cho người cô yêu, cô mỉm cười trong nước mắt...Anh mỉm cười nhận lại thông điệp mà chính anh đã trao gửi Hân trong món quà sinh nhật 1 tuần trước : “ Je’aime, nhưng tình yêu của anh dành cho Chúa lớn hơn rất nhiều! ”
Hôm nay, Đại Điền đẹp từ màu sắc đến âm thanh, từ tri giác chạm đến tâm hồn. Dường như nó đang suy tư 1 điều gì đó trầm mặc mà lặng yên đến kỳ lạ...Nhưng Đại Điền vẫn cứ đẹp theo cách riêng nào đó, luôn luôn đúng và vừa đủ! Lạc trong khoảng không gian vô định, sự tình cờ 1 lần nữa đưa anh và Hân gặp lại, anh mỉm cười và trả cô lại khoảnh khắc như chưa bắt đầu.
-Trứng Tím -