Ngược dòng thời gian - miền kí ức về Trung Châu


Sinh viên năm nhất...





Bắt nhịp với cuộc sống Hà Thành cũng được gần 1 năm. Cái khoảng thời gian tôi lạ lẫm với tất cả : từ lối sống ở Thành Phố đến cách học của ngôi trường tôi chọn để trao gửi tuổi trẻ. Thì ra, những gì tôi vẽ ra về cuộc sống xa nhà nó khác xa với hiện tại. Và...tôi thấy mình thay đổi! Phải chăng là những cơn sóng lòng đang dữ dội nơi tôi ? Có hay không 1 khoảng lặng để tôi trở về. Lựa chọn của tôi là Trung Châu – 1 địa điểm mà tôi chưa từng đến, cũng chẳng nghe ai kể về nơi đây.

Đó là mùa tĩnh tâm của Cộng Đoàn SVCG Bùi Chu, tôi may mắn được biết đến từ nhóm Sinh Viên Công Giáo tôi đang hoạt động.






Thực ra, tôi cũng chẳng có ấn tượng nhiều bởi tôi cũng chỉ mới tham gia các hoạt động trong thời gian gần đây. Không quen biết nhiều người, vật cản lớn nhất của tôi khi quyết định tham gia. Nhưng tôi có động lực lớn hơn...Đó là khoảng thời gian tôi chông chênh trong những quyết định và sự lựa chọn của mình. Tôi muốn tìm câu trả lời trong dịp tĩnh tâm đặc biệt này!



“ Lạy Chúa, có gì nơi con đây không, để “ nhốt chặt ” Chúa lại ? ”




Mải miết chạy theo những xô bồ, tấp nập của cuộc sống Hà Thành, con không biết con đang ở đâu trên hành trình đó - hành trình đi tìm nguồn bình an đích thực. Liệu rằng, hương sữa mùa thu, những cung đàn, hay đơn giản là những tia nắng cuối đông có đủ để làm ấm lên 1 tâm hồn? Bản giao hưởng ấy vẫn vang, nhưng là âm trầm hay âm bổng, là nốt ngân hay dấu lặng dài?

Đôi lúc chênh vênh con tự hỏi : “ Chúa ở đâu?” và rồi con nhận ra rằng : Chúa vẫn ở đây, còn con...con đang ở đâu? Nếu 5 năm để con tìm 1 chọn lựa thì 2 ngày đến với Trung Châu chưa đủ để con quyết định hướng đi cho riêng mình. Nhưng đủ để con tìm thấy nguồn bình an – món quà Ngài gửi tới con trong những giây phút ngắn ngủi này. Đến với Trung Châu, là hành trình chúng con “ đi tìm ”, tìm Chúa trong con, trong anh em...là hành trình chúng con được tiếp thêm sức mạnh sau những giây phút mệt mỏi tại Hà Nội, là khoảnh khắc rì rào của tiết trời se lạnh, nhưng là hơi ấm của tình người được đốt cháy, là chuyến đi mà ai ai cũng chuẩn bị cho 1 cuộc “ xuất hành ”...






...Cảm xúc ngày nào vẫn còn đọng lại. Tạ ơn Chúa,vì tất cả là hồng ân. ”

Tôi đi tìm cho mình 1 câu trả lời mà đến nay vẫn là ẩn số...Hãy đồng hành cùng tôi trong chuyến đi tiếp theo nhé!

Mọi người đăng kí theo địa chỉ này nhé!
https://docs.google.com/forms/d/e/1FAIpQLSff0oWhEOfawPpUQ8KzT3izWTLZLsx6C3uMga4Ddxaz ikc6-A/viewform?c=0&w=1


BTT SVCG BÙI CHU