PDA

View Full Version : Tuần 2: Đăng bài dự thi viết chủ đề: Mẹ



dinhsang
10-06-2012, 04:17 PM
Bài dự thi 1:
HỌ TÊN :PHẠM VĂN ĐÌNH
GIÁO HỌ RỘC TIỀN -GIÁO XỨ CỔ RA-GIÁO HẠT BÁO ĐÁP
HIỆN NAY ĐANG Ở : 55/7 BÙI THỊ XUÂN PHƯỜNG 5 QUẬN TÂN BÌNH-THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH.


Sài gòn ngày 01/06/2012

Mẹ yêu quý của con !

Lời đầu thư con không biết nói gì hơn là con cầu nguyện cùng Chúa cho Mẹ luôn luôn khỏe mạnh , bình an và tràn đầy hồng ân của Thiên Chúa, Mẹ Maria và các thánh trên trời.

Vậy là đã ba năm con rời xa gia đình để vô Sài Gòn học tập rồi. Đối với con ba năm là một thời gian dài đằng đẵng để con cảm nghiệm được tình yêu thương từ Mẹ quan trọng đến thế nào đối với con, khi còn ở nhà con không hề nghĩ đến.Vì khi đó, Mẹ luôn luôn ở bên cạnh chăm sóc cho con từng ly từng tí một. Sự ngây thơ và hồn nhiên trong con đã làm con không hề nghĩ đến những vât vả và những hi sinh tất cả những gì mẹ có dành cho con


https://lh5.googleusercontent.com/-Iz3aCNT4Sl8/T9RbCgJC9KI/AAAAAAAAAj8/nPcnzoa4UME/s420/clip_image002.jpg

Con nhớ ngày con nửa đêm bị sốt, Mẹ đã thức đêm để chăm sóc cho con đến không ngủ.Cả đêm con nằm khóc là Cả đêm mẹ thức trắng vì lo cho con bị bệnh.Con chẳng hoài đếm xỉa đến nỗi vất vả của Mẹ mà con cứ kêu than .Con không nghĩ được khi đó Mẹ vất vả như thế nào khi trời mưa giông mẹ phải đạp chiếc xe đạp phượng hoàng đi mua thuốc sốt cho con lúc nửa đêm trời mưa gió
Con nợ Mẹ hai tiếng : “cảm ơn”.

Rồi mỗi buổi sáng, Mẹ thức dậy sớm nấu rượu để bán lấy tiền trang trải cho cuộc sống gia đình và cho con ăn học nên người nhưng con lại dùng số tiền mồ hôi nước mắt của Mẹ làm ra để đi chơi điện tử và tiêu sài hoang phí.

Bao nhiêu lần con làm Mẹ phải đau buồn trong lòng khi con làm việc gì sai trái mà con không dám nhận lỗi với Mẹ.

Bao nhiêu lần con cãi lời cha mẹ làm Mẹ phải rơi lệ vì con mà trong lòng con lại cứ bình chân như vại, không hề lo nghĩ rằng : “khi đó Mẹ đang rất buồn vì con”.

Mỗi mùa đông đến, Mẹ tìm áo rét cho con mặc vì Mẹ sợ con bị lạnh.Trong khi đó con lớn đã học đến lớp 10 rồi mà vẫn còn như thằng trẻ con đến nỗi quần áo cũng phải để Mẹ tìm cho con và năn nỉ con mặc.


Con nợ Mẹ hai tiếng “ xin lỗi”.

Giờ đây, khi phải xa gia đình, rời xa tổ ấm , rời xa vòng tay yêu thương của Mẹ con mới nhận ra rằng tất cả những gì Mẹ dành cho con là tình yêu thương vô bờ bến. Xa gia đình con mới nhận ra và suy nghĩ về những gì Mẹ hi sinh dành cho con.


https://lh5.googleusercontent.com/-z-lLa3VvEjw/T9RbCjvGk5I/AAAAAAAAAkA/V1vX4bi-kYE/s450/clip_image001.jpg
Hằng đêm, con vẫn nhớ những kỉ niệm đó và òa khóc mỗi khi nhớ về nó. Con nghĩ thầm trong đầu con: “con xin lỗi Mẹ vì những lỗi lầm của con”, “Con cảm ơn Mẹ vì tất cả sự yêu thương , quan tâm , chăm sóc của Mẹ dành cho con”

Mẹ đã dành tất cả những yêu thương và sự vất vả về cho Mẹ để con không phải lo nghĩ gì mà chuyên tâm học tập nên người.

Con cảm ơn Mẹ vì tất cả những gì Mẹ dành cho con, Con xon lỗi Mẹ vì những gì con làm Mẹ buồn phiền.

Mẹ đã yêu thương con hơn chính bản thân mình và hi sinh những gì Mẹ có để nuôi dưỡng và chăm sóc con nên người.

Dù con có nói và viết ra như thế này cũng không đủ để nói lên rằng con xin lỗi Mẹ vì những sai lầm con làm cho Mẹ đau buồn, cảm ơn Mẹ vì những gì Mẹ đã dành cho con.


https://lh3.googleusercontent.com/-mZR2IVXaLLg/T9RbCmRw14I/AAAAAAAAAkE/vmjJLj3wa0w/s444/clip_image003.jpg

Con cảm ơn Chúa đã ban cho con một người Mẹ tuyệt vời như vậy. Một người Mẹ tuyệt nhất trên thế gian này.

Con cầu xin Chúa, Mẹ Maria và các thánh trên trời ban cho Mẹ con được bình an , dồi dào sức khỏe và tràn đầy hống ân của Thiên Chúa.

Đêm đã dần khuya, con xin dừng bút tại đây.Lần sau con sẽ tâm sự với Mẹ và gia đình nhiều hơn.

Lời cuối cùng, con muốn nói với Mẹ rằng : “Con yêu Mẹ nhiều lắm”.

Người gửi:


Đứa con hư của Mẹ

dinhsang
10-06-2012, 04:22 PM
Bài dự thi 2:
Họ tên : Nguyễn Thị Lan Anh
Năm sinh : 08/11/1992
Giáo Xứ : Đại Đê - Nghĩa Sơn - Nghĩa Hưng - Nam Định


Mẹ! Con xin lỗi


- Mẹ ơi, con không lấy chồng nữa mẹ nhé!
- Cô định ăn bám bố mẹ cả đời đấy à?
- Nhà mình có hai cô con gái cơ mà.
- ……………

Mẹ chỉ cười tôi, năm thứ hai rồi mà vẫn như trẻ con vậy…
Đấy là câu chuyện mà mỗi khi về quê tôi lại nói trêu mẹ. Mẹ đẹp, trong mắt tôi thì như thế. Khi còn trong vòng tay che chở của mẹ, khi mà ở cái tuổi chỉ muốn được bay nhảy khỏi chiếc ghế cấp 3, ghét mẹ lắm. Ghét cái cánh mà mẹ quản lí, cái cách mà mẹ càu nhàu mỗi khi ngủ muộn,…. Dù biết đó là vì mẹ lo, mẹ yêu nên mẹ mới làm như vậy nhưng với tâm lí của một đứa đang tầm tuổi đó như tôi thì không thích bị như thế.
Nhưng mà mẹ ơi, bây giờ, ngay lúc đang viết những dòng này đây, con lại mong sao được nghe mẹ càu nhàu, nghe mẹ nhắc nhở phải đi ngủ sớm, không được thức khuya đọc truyện, phải đeo kính khi xem phim (con bị cận 3D rồi mà), là con gái thì không được vô tư quá,…. Bước chân vào ngưỡng cửa đại học con mới thấy vui mừng có nhưng bên cạnh đó thì biết bao thứ phải lo. Con thèm được hằng ngày có bàn tay chăm sóc của mẹ. Trước con hay về quê lắm, có tháng con về những ba lần, mẹ lại nói con sao về nhiều thế, nhưng cứ hai tuần con chưa về là mẹ lại gọi hỏi con bao giờ về… Con hạnh phúc lắm! Nhưng con là một đứa bướng, không bao giờ rơi nước mắt trước mặt mẹ, nhất là những lúc bị mẹ mắng.
Mẹ ơi! Con xin lỗi mẹ, mẹ nhé! Con xin lỗi vì đã có những lúc con không nghe lời mẹ, có những lúc con buồn bực với mẹ, tính toán với mẹ vì con đã làm những việc này, giúp mẹ những việc này…Giờ con biết, mẹ ơi, biết những thứ con làm chỉ như một giọt nước trong đại dương tình mẹ mà thôi, biết là con nợ mẹ nhiều lắm. Nợ cả cuộc đời mà mẹ đã sinh thành nên con, nợ những vất vả mà mẹ đã nuôi con suốt 20 năm trời để con được như hôm nay, những khi con ốm, những khi con vấp ngã….mẹ đều lo cho con. Và con biết con vẫn còn nợ mẹ nữa trên những bước đi của con trong cuộc sống này.
Con còn trẻ con lắm mẹ à! Vẫn chỉ biết khóc khi vấp ngã, khi những áp lực mà cuộc sống này mang lại, những lúc con không biết phải làm sao nữa, con lại một mình và khóc. Nhưng mẹ à, con sẽ tự đứng lên, sẽ dũng cảm đối mặt với tất cả. Con mong muốn rồi một ngày gần nhất con sẽ được khoe với mẹ: “Mẹ ơi, đây là món quà tặng mẹ được mua từ những đồng tiền con kiếm được bằng chính đôi tay con”.Con biết mẹ sẽ cười hạnh phúc mà, phải không mẹ? Con cũng không muốn thấy mẹ vất vả nữa, muốn được chăm sóc mẹ, chỉ muốn mẹ an nhàn thôi mẹ ạ. Con tham gia nhóm sinh viên công giáo, ở đây con học được từ mọi người nhiều thứ lắm. Con vui vẻ hơn trước, hòa đồng hơn trước, cũng nói nhiều hơn nữa. Mẹ đừng lo mẹ nhé! Và điều mà con muốn nói nhất, mẹ biết là gì không mẹ?... Đó là con yêu mẹ, mẹ ạ? Sao khó nói quá mẹ à? Chưa bao giờ con dám nói ra miệng câu đó. Phải chăng con là một đứa không hay thể hiện tình cảm. Mẹ không buồn con đúng không mẹ? Vì mẹ yêu con và mẹ biết con cũng yêu mẹ nhiều như thế mẹ nhỉ? Con hứa sẽ không để mẹ lo lắng nhiều cho con nữa đâu. Con người lớn rồi mà… Nhưng mẹ hãy để con mãi trẻ con như thế khi ở cạnh mẹ, mẹ nhé! Để con được làm nũng, được mẹ yêu chiều, để con mãi thấy nụ cười hiền của mẹ! Con yêu mẹ nhiều lắm!!!
Con gái yêu của mẹ!!!

dinhsang
10-06-2012, 04:31 PM
Bài dự thi 3
HỌ VÀ TÊN : NGUYỄN THỊ THU
SINH NHÀY: 01/10/1993
GIÁO XỨ: LÁC MÔN- TRỰC HÙNG - TRỰC NINH - NAM ĐỊNH
TÊN THANH VIÊN: forgetmenot.minhthu1993


Mẹ tôi!

“Mẹ ơi! Con yêu mẹ nhiều lắm, mẹ biết không mẹ”
Đã bao lần tôi muốn nói với mẹ câu đó nhưng không sao nói được , tôi cũng đã rất muốn nói nhưng giữa tình cảm mẹ con chắc có một sợi dây thiêng liêng vô hình nào đó không thể ngăn cách, sợi dây lung linh tình mẫu tử. Những lời giảng của Thầy Thích Thiện Thuận trong “ Bóng Mây” không biết đã lọt vào tôi từ lúc nào , lọt vào tôi từng câu chữ nghe thấm thía cô cùng đặc biệt đó là đoạn giảng về tình mẫu tử “ các con đã bao giờ nói với mẹ mình rằng : ‘ con yêu mẹ’ chưa? nếu chưa thì bây giờ các con hãy tập nói đi ‘ nghe xong mà tôi nghĩ lại thấm thía vô cùng , hai dòng nước mắt cứ lưng lưng trào ra, mẹ sinh ra tôi dạy cách ăn nói , đi đứng và nuôI tôI lớn đến bây giờ để có trí khôn, biết mọi điều diệu kì ở cuộc sống này, biết người biết ta, biết đạo lí ở đời ấy thế mà những lời “ con yêu mẹ” nó đâu phảI là những lời có cánh mà khó nói quá vậy, tôi cảm thấy thật có lỗi
Ngày qua tháng lại , mẹ ấp ủ những gì tốt đẹp nhất giành cho tôi, chỉ mong rằng cuộc sống của con mai ngày được sung sướng hơn cuộc sống của mẹ, không phải thức khuya dậy sớm, không phải chân lấm tay bùn, không phải nếm trải những cơ cực nhất của cuộc sống.
Gia đình tôi là 1 gia đình nông dân cũng như bao gia đình khác , cũng từ cái cày cái quốc, bới đất nhặt cỏ để tìm ra hạt lúa củ khoai để nuôIinấng những đàn con thơ ngây ,bé dại khù khờ này. Ba mẹ tôi cũng bôn ba những nẻo đường mà đầy trông gai vất vả, có những nẻo đường đẹp , có những nẻo đường cụt không nhờ tới được.
Cuộc sống khó khăn , bố mẹ tôi đã tìm 1 công việc làm thêm để kiếm thêm thu nhập . cái nghề này không mấy người ngó ngàng tới và có khi người ta còn khinh thường ấy chứ, đó là ‘ ve chai đồng nát’ . Tôi cảm thấy hạnh phúc về công việc của ba mẹ tôi, ngưỡng mộ vô cùng , bắt đầu từ hai bàn tay trắng và công việc ổn định đến bây giờ , đủ khả năng để nuôi 3 đứa con đang tuổi ăn , tuổi lớn, tuổi học.
Nhớ ngày nào mẹ cùng chiếc xe đạp nữ với hình dáng cũ kĩ cùng 2 chiếc xọt phía sau để thu lượm ve chai bán cho nguời ta, sao trông mẹ từ xa dáng đứng Việt Nam, với khuôn mặt tìm kiếm, sao trông mẹ thương quá vậy. Mỗi lần về nhà với 2 xọt hàng đầy , khuôn mặt mẹ vui mà tôi có thể cảm nhận được vì trong đống đồ ấy nó là cả ngày công vất vả của mẹ để lo cho những bữa ăn hàng ngày . Từng cử chỉ của mẹ , từ lúc tô biết nhận thức đến bây giờ tôi vẫn nhớ , những lần đi chợ về , mấy đưa con chạy ra ‘ a mẹ về chợ’ sao mà vui quá vậy. Mỗi lần về chợ là những đồng quà tấm bánh cho các con, trông chúng nó ăn mà mẹ cảm thấy ấm lòng.
Hồi còn nhỏ ấy , tôi chưa nhận thức được, vòi mẹ bằng được những gì mà tôI muốn , và xin tiền đóng học bằng được, giờ nghĩ lại mà cũng hiểu mẹ. Mẹ cũng muốn cho con lắm nhưng do lúc đó mẹ không đủ khả năng . Nhớ lại ánh mắt của mẹ mà tôi thấy thương mẹ và có lỗi với mẹ nhiều. Hồi đó tôi còn cãi mẹ vì chưa biết phải tráI, từ lúc nhận thức được đến bây giờ tôi chưa một lần cãi mẹ, tôi cảm thấy cãi như tội phạm hình sự vậy, cho dù là đúng hay sai.
Những hộp sữa là những đồ uống xa xỉ với tôi khoảng 5 năm trước , nhưng mỗi lần ốm mẹ cũng mua cho tôi. tôi vừa cảm thấy vui mà vừa cảm thấy nghĩ nghợi Mẹ nói “ con uống đi cho nhanh khỏi ốm , để mẹ kiếm thêm tiền mua thêm sữa cho con” tôi nghe lời mẹ và không bao giờ vòi gì nữa.
Sự quan tâm, chăm sóc của mẹ không bao giờ tôi quên . Trong bữa cơm tối ấy, mấy mẹ con ngồi ăn cơm với nhau, có một quả trứng mẹ giành cho tôi, vì tôi là đứa lười ăn nhất nhà , cái gì cũng cho phần hơn, tôi bóc ra và chia cho mỗi người mỗi góc nhưng mẹ lấy phần của mình dành cho tôi “ ăn đi, mẹ khỏe hơn con mà”
Do những khó khăn về tiền bạc mà cũng có nhiều lần bố mẹ cãi nhau , những lần như thế mẹ chỉ khóc , và tôi biết có đêm mẹ khóc cả đêm nhưng không bao giờ thổ lộ với ai chỉ vì chồng vì con thôi, một mình nín nhịn , tấm gương của mẹ tôi sẽ ghi nhớ suốt đời . Làm sao cho bốn bề toàn vẹn vì “ mình là thân con gái con à” . Nhiều lần tôi định bênh vực mẹ nhưng cũng hiểu được tai ssao như thế tôi lai thôi.
Cái ngày thi vào cấp 3 ấy , tôi đã vô ý trách mẹ rằng : “ mẹ chẳng quan tâm con gì cả , đó cũng là bước ngoạt của cuộc dời con mà” tôi đâu biết vì bận công việc nên mẹ không để ý tới , vì thế trong những ngày gần thi tốt nghiệp và Dại học , tôi đã tự lo giấy tờ và thủ tục để đi thi , trong khi đó bố mẹ không hay biết , để mẹ bớt phần bận rộn và lo lắng.
Ngày lên nhập Hà Nội nhập học , mẹ chuẩn bị đồ đạc cho con để sống xa ba mẹ trong thời gian tới , sao hai hàng nước mắt nó cứ trào dâng không nói lên lời , bao nhiêu lời căn dặn của mẹ như là dòng suối ấp ủ con, để con biết đường biết lối ăn ở nơi đất khách quê người , khăn túi cho con lên đường , sợ tôi ốm hàng tháng mẹ gửi những gói thuốc cho tôi thấy hình ảnh của mẹ chẳng khác gì trong bài “ Tâm sự của con” Thương thì :

“ Bố nói những điều ta chư hiểu
Mẹ hiểu những điều ta chưa nói”
Đúng thật là như thế mà
Nhìn mẹ ngủ mà thấy thương mẹ nhiều , có khi đang làm rồi ngồi tựa ngủ gật lúc nào không biết , vì mẹ mệt quá, chưa bao giờ mẹ đẹp như lúc này , khuôn mặt hiền từ lắm!
Một người bác nữa là chi của mẹ tôi , giống mẹ tôi như đúc , tôi coi bác như mẹ tôi vậy, tôi gọi bác là mẹ Mẹ còn trẻ tuổi cũng ba đứa con cũng bươn trải cuộc sống như bao người, nhưng ông trời đã cướp mẹ con rồi , mẹ đã mắc bệnh hiểm nghèo vào tuổi 42 , tuổi còn sung sức ấy thế mà mẹ đã ra đi đẻ lại những đứa con , giờ không biết thế nào đây, ngày hôm ấy thật là lạ, tôi dóc tóc cho mẹ , mắt mẹ nhìn tôi 1 cách lạ thường mà tôi không hiểu , cò nghờ đau sau khi tôi về mẹ đã qua đời , sao lại nhanh như thế , tôi cảm thấy hụt hẫng vô cùng và không bao giờ quên được cáI giây phút mẹ nhìn tôi, mẹ nhìn như muốn nói 1 điều gì đó , khát vọng được sống cũng như bao người nhưng đã quá muộn , chưa bao giờ tôi cảm thấy thương mẹ và cảm giác nuối tiếc như lúc ấy, chỉ còn lại những giọt nước mắt và những kỉ niệm ngày xưa , len lỏi trên những những vẻ mặt buồn tủi , anh tôi, chị tôi những giọt nước mắt lăn dài mà không thể thốt thành lời như chét ngất đi vậy . Vô cùng nuối tiếc mẹ , người thân ra đi mà không làm gì được cho dù đã qua hết các phương thức cứu chữa , mẹ đã để lại những bài học , những lời căn dặ cuối cùng cho chồng và cho các con; ‘ tôi chết ông lấy vợ về để hộ chăm sóc ông ‘ mẹ thật rộng lượng bao la biết nhường nào. Đến bây giờ vì quá thương tiếc mẹ nên anh tôi đã viết những dòng tâm sự trên Facebook của mình rằng :’dù không còn cơ hội để nói , nhưng con vẫn muốn nói là …….vẫn biết là muộn CON YÊU MẸ ….. con hối hận lắm!
Từ trời cao mẹ hiểu những tấm lòng của chúng con mẹ nhé! Chúng con yêu và thương nhớ mẹ nhiều , mẹ cầu nguyên cho chúng con, con luôn tin tưởng và lúc nào cũng thấy mẹ ở bên con, mẹ xát cánh cùng con trong cái cuộc sồn khó khăn này mẹ nhé! Con yêu mẹ nhiều lắm!
Trên đời chỉ có mẹ hiểu con thôi , Hai người mẹ của tôi , tôi yêu quý vô cùng ! Vì thế mọi người hãy thật lòng với mẹ , nếu chẳng may không có cơ hội thì hối hận lắm ,cái cảm giác đó tội lỗi lắm mọi người à , Ai xa quê thỉnh thoảng được nghỉ thì về thăm người thân nhé , hạnh phuc vô cùng , Ai chưa nói ‘ con yêu mẹ” thì bây giờ nói nhé.
Trên đây là nhữn dòng cảm xúc của con về mẹ . chúc anh chị em bình an trong Chúa

‘ Xin Chúa cầu thay nguyện giúp chúng con’

dinhsang
10-06-2012, 04:34 PM
Bài dự thi 4

Họ tên: Nguyễn Thị Quỳnh
Sinh ngày: 27/03/1991
Quê quán: hải phương-hải hậu-nam định



Lòng Tin Của Mẹ
Đọc những lời văn ngô nghê của đứa em lớp 5 tả về Mẹ. Bất chợt Nó nhớ Mẹ quá, Nó ngồi lặng lại tự hỏi lòng mình có bao giờ Nó nghĩ về những gánh nặng vất vả của Mẹ chưa? Có bao giờ Nó tâm sự về Mẹ chưa? Có bao giờ Nó biết đến bàn tay chai sần của Mẹ chưa? Hay Nó vẫn còn mãi mê với những thú vui của cuộc sống này, những cuộc vui chơi mà quên mất. Mẹ ơi, con xin lỗi!
Mỗi câu hỏi được cất lên càng làm cho tim Nó quặn thắt. Mới bước sang tuổi 40 nhưng những vết sạm đen bởi nắng gió, những vết nhăn trên trán, trên mặt Mẹ sao lại nhiều đến thế. Mẹ Nó hoa khôi của mảnh đất Đông Cường ngày nào giờ đây đang gánh trên vai biết bao những khó khăn, những vất vả.Nó luôn tự hỏi có khi là than trách: Tới bao giờ Mẹ mới đỡ vất vả đây?Tại sao Chúa lại đối xử với gia đình Nó như thế? Phải chăng Chúa vẫn muốn thử thách gia đình Nó, thử thách bố mẹ Nó và nhất là thử thách lòng tin của Mẹ Nó_ 1 người Mẹ suốt cả cuộc đời hi sinh vì chồng con mà không một tiếng kêu than. Nhưng Nó vẫn luôn tin rằng sự lam lũ, cái khó khăn đó không làm cho lòng tin của Mẹ mất đi.Mẹ vẫn thế vẫn lần hạt Chuỗi Lòng Thương Xót.
Nó nhớ cái tuổi thơ đầy nắng và sóng gió của Nó. Cái tuổi mà bất cứ đứa trẻ nào cũng được mẹ cưng chiều nhưng với Nó hình bóng mẹ chỉ là những cái xoa đầu mà trong giấc ngủ mơ màng Nó thấy, mẹ đắp chăn cho Nó hay tắt đèn cho Nó khi học bài mà ngủ quên mất hay đôi khi bóng hình mẹ là những chiều tất tả đạp xe đi bán cá khô. Nó lúc nào cũng khao khát được mẹ ôm vào lòng, được sà vào lòng mẹ hít hà cái vị đậm nồng của bùn đất quê hương và cả những vị mằn mặn của những con cá khô mẹ vẫn bán hàng ngày và được làm nũng với Mẹ như cái Thơm, cái Sáng vẫn làm nhưng Nó biết, Nó hiểu, Nó thông cảm và càng yêu mẹ nhiều hơn. Hoàn cảnh gia đình là một phần lí do và đến bây giờ khi đã là cô sinh viên năm 3 Đại học Nó đã hiểu tại sao mẹ Nó lại chọn cách dạy dỗ Nó như ngày thơ ấu. Mẹ muốn Nó tự lập, không muốn Nó được nuông chiều mà hư hỏng, muốn Nó biết quý trọng từng giọt mồ hôi công sức mà bố mẹ làm ra qua những rổ rau muống hàng chiều Nó vẫn bán và nhất là muốn Nó trưởng thành và tự lo cho mình được khi không có Bố mẹ bên cạnh.”Cảm ơn Mẹ đã cho con là con của ngày hôm nay: dù con không xinh đẹp, không xuất sắc và không hoàn hảo nhưng con tự tin với những gì bố mẹ đã cho con và con Tự hào vì con là con của Bố mẹ.”
Cuộc sống khó khăn, căn bệnh xấu xa ấy đã đeo bám em gái nó hơn 8 năm nay đã đưa Nó tới 1 cuộc sống mới. Bố mẹ, anh em đều di cư vào Nam để có thể tạo cho gia đình 1 cơ hội mới, cơ hội cứu sống em gái nó, cơ hội để gia đình có cuộc sống bớt khó khăn, cơ hội để gánh nặng trên đôi vai gầy của Mẹ bớt nặng.Cứ tưởng những thử thách Chúa gửi đến cho Mẹ Nó, cho gia đình Nó đã hết nhưng một lần nữa nó lại ập xuống trên đôi vai nhỏ của Mẹ,trên đôi tay chai sần của Bố.Vẫn dáng người gầy gầy đó, vẫn ánh mắt nghị lực đó vẫn đôi tay nhỏ khéo léo đó Mẹ Nó lại tiếp tục chống đỡ, nèo lái gia đình vượt qua mọi thử thách cùng Bố và không quên cậy trông vào lòng Thương xót của Chúa.Nó luôn luôn Tạ ơn Chúa, Tạ ơn Ngài đã không bỏ rơi Nó, Tạ ơn Ngài đã không bỏ rơi gia đình Nó và Tạ ơn Ngài đã nhậm lời cầu xin của Mẹ Nó. Lòng tin của Mẹ đã đưa Bố trở lại đạo sau hơn 20 năm không xưng tội, rước lễ. Lòng tin của Mẹ đã 1 lần nữa đưa em gái Nó mạnh khỏe trở về với cuộc sống này. Lòng tin của Mẹ đã cho gia đình nó được đầy đủ và hạnh phúc như ngày hôm nay. Mẹ ơi! cảm ơn Mẹ.Cảm ơn Lòng tin vững vàng của Mẹ.
Mẹ à, đã có lúc con rất xấu hổ khi phải nói về gia đình mình với 1 ông anh trai tính tình thất thường, với 1gia đình mà đôi bên nội ngoại đầy những ghen ghét, thù hằn nhưng những lời Mẹ dặn, những lời khuyên của Mẹ khiến con rất đau lòng và hối hận. Dù anh ấy hâm hâm dở dở nhưng anh ấy vẫn là anh trai con, ông bà vẫn là ông bà con và con đã hạnh phúc khi còn có gia đình, còn có những người yêu thương con. Mẹ ơi! Con xin lỗi
Mẹ ơi! Con cám ơn Mẹ. Mẹ ơi! Con xin lỗi Mẹ. Con còn muốn nói với Mẹ nhiều lắm nhưng con chỉ có thể viết đến bấy nhiêu thôi. Giờ đây con nhớ Mẹ thật nhiều, con hứa sẽ cố gắng để Bố Mẹ tự hào về con. Con tin là con làm được vì con biết có Mẹ bên con và nhất là Chúa luôn ở cùng con và gia đình mình phải không Mẹ?

dinhsang
10-06-2012, 10:47 PM
Bài dự thi 5
Họ tên: Nguyễn Văn Toán
sn: 29\03\1989
quê quán: giáo xứ Chỉ Thiện-giáo hạt Lạc Đạo Liễu Đề


Một thoáng bên mẹ

… Ra khỏi nhà mụ Ly, Cường lập tức cảm thấy như được hít thở một bầu không khí trong lành, tươi mát, khác hẳn với cái mùi hôi thối từ chuồng lợn mà ngày nào nó cũng phải ngửi. Một cảnh đẹp lạ lùng đang hiện ra trước mắt. Những cánh đồng lúa đang độ nghén đòng xanh mơn mởn, trải dài ngút tầm mắt. Thấp thoáng có bóng người đang tát nước. Nó nở nụ cười tươi rói như muốn cất tiếng gọi dù là không quen biết. Đã khá lâu rồi, nó không cười, không hớn hở. Nụ cười của nó đã bị đánh cắp từ ngày bước chân vào nhà mụ Ly. Mải ngắm cảnh, nó đã không nhận ra mình sắp về tới nhà. Chỉ đến khi, nó nhìn thấy phía trước là khu chợ -nơi mà trước đây, nó vẫn tranh thủ những lúc được nghỉ học, ra giúp mẹ làm việc. Nó vội thốt lên: “Về nhà rồi !”. Câu nói ấy được bật ra bằng tất cả những cung bậc cảm xúc dồn nén. Giống như một người bị bịt miệng lâu ngày, nay mới được giải thoát. Nó cười khúc khích, như muốn nhảy múa trên xe. Mụ Ly liên tục quát nó im miệng nhưng hình như nó chẳng nghe thấy gì. Đến đầu chợ, mụ thả nó xuống, ngay lập tức nó chạy đi tìm mẹ. Mụ không quên gọi với theo: “sáng ngày kia mà chưa lên, để tao xuống đón thì cứ coi chừng đấy !”.
Nó chạy đi khắp nơi trong chợ, không thấy mẹ, nó vội vã chạy về nhà. Mới xa nơi đây mà nó có cảm giác lâu lắm rồi. Cảnh vật thật lạ lẫm, nó muốn dừng lại ngắm cho kỹ mọi thứ. Tự dưng nó cảm giác rung động đến ngộp thở. Từng nhành cây, ngọn cỏ, con đường mòn men theo bờ sông dẫn về ngôi nhà nhỏ… Tất cả đã hiện ra trước mắt nó, không còn là trong những giấc mơ của đứa trẻ khi lần đầu tiên xa nhà.
“Mẹ ơi! Con về rồi này” tiếng thằng Cường run run gọi mẹ. Trong nhà, bà Lệ vội bước ra, đúng là thằng con trai bà đã về. Nó gầy và đen quá, trông nó cứ như mới được tăng thêm vài tuổi vậy. Thằng bé với cái bị rách trên vai, nó chạy ùa vào lòng mẹ. Hai mẹ con ôm nhau mà khóc giữa khoảng sân nhỏ. Khóc cho thỏa nỗi nhớ mong bao ngày qua. Bà chưa kịp cất lời thì đứa con đã nói với cái giọng mếu máo: “Sao mẹ không đi thăm con? Con bị bà Ly đánh đây này”. Vừa nói, nó vừa vạch áo, để lộ ra chi chít vết sẹo do đòn roi của mụ Ly để lại. Có những chỗ còn chưa ăn da non, vẫn còn đang mưng mủ. Bà Lệ như chết lặng người, bà nghẹn ngào không nên lời, cảm giác xót xa, tội lỗi như khiến bà ngã khụy. Cố hết sức, bà nói với con: “Nhiều lần mẹ bảo lên thăm con nhưng bà Ly không cho, có lần mẹ lên tới nhà bà, định gọi người mở cổng cho vào thì gặp bà đi chợ về. Bà nhất quyết không cho mẹ vào, bà còn nói là con đã đi học, không có nhà, rồi đuổi mẹ về. Con giận mẹ lắm phải không?”. Thằng Cường lắc đầu.
Một lúc sau, bà Lệ lau nước mắt cho con rồi cùng nhau vào nhà. Thằng Cường ngơ ngác nhìn mọi đồ vật trong nhà rồi nhoẻn miệng cười. Nó đặt cái bị cói lên cái chõng tre, lục tung những bộ quần áo trong đó vứt ra ngoài. Cuối cùng nó giơ lên một cái bọc, hớn hở nói: “ Con có quà cho mẹ đây”. Thế là nó từ từ mở cái bọc đó ra trước sự ngạc nhiên của người mẹ. Cái áo rách làm vỏ bọc được mở, những miếng thịt gà, thịt lợn bóng nhẫy hiện ra trước mắt. Sống quá nửa đời người, chưa bao giờ bà lệ dám nghĩ mình sẽ được ăn những thứ này. Bà rối rít hỏi con ở đâu ra mà có nhiều thịt như vậy? Thằng Cường hồn nhiên trả lời: “những thứ này nhà bà Ly nhiều lắm, bà bảo con đổ đi, nhưng con đã giấu bà mang về nhà mình một ít đấy, ngon lắm đấy mẹ ạ”. Bà Lệ hơi bất ngờ, tuy có nhắc nhở con từ lần sau không được làm thế nữa kẻo bị phát hiện, người ta sẽ nói cho. Nhưng thực lòng bà biết thằng Cường rất thương mẹ nên mới dám mang trộm đồ về cho bà. Thấy con đã đói, bà vội vàng đi làm nóng đồ ăn lại. Những miếng thịt lăn qua lăn lại trên chảo nóng bốc mùi thơm phức. Thằng Cường xoắn xít bên mẹ, hít hít để cảm nhận độ ngậy trong những miếng thịt. Một bữa tươm tất với nhiều món ăn hấp dẫn được bà Lệ chế biến từ chiến lợi phẩm mà thằng Cường mang về vào đúng ngày rằm.
Chập tối, tiếng trống, tiếng hò reo của những đứa trẻ đi khắp làng khiến thằng Cường tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài. Chỉ ở nhà nó mới được ngủ đã như vậy. Như chỉ chờ có tiếng trống báo hiệu, nó vội xin phép mẹ rồi chạy ra đầu làng xem văn nghệ. Trăng rằm sáng vằng vặc, bầu trời quang đãng không có một gợn mây, gió biển thổi vào nhè nhẹ khiến lòng người thật nhẹ nhõm.
Lũ trẻ con trong làng như bị bỏ bùa, chúng nô đùa không biết mệt. Một góc sân của hợp tác xã như bị biến thành xới vật của bọn trẻ. Nhiều đứa chơi trò trốn tìm chạy xô vào nhau kêu oai oái, có đứa đau quá khóc nhè, nhưng được một lát là chúng lại cười khanh khách và lao vào chơi tiếp. Đứa nào đứa ấy mồ hôi đầm đìa, bốc mùi chua phèo. Thằng Cường nhanh chóng hòa mình vào không khí của ngày rằm. Nó tìm đến trại của lớp mình, bạn bè gặp lại nhau, ai cũng hớn hở vui mừng, ôm vai, bá cổ. Người đầu tiên mà nó muốn gặp là Hoa, nhưng các bạn bảo Hoa đang chuẩn bị cho tiết mục văn nghệ của lớp.
Tiếng trống vang dồn, người kéo nhau đến xem văn nghệ mỗi lúc một đông. Loa phát thanh của xã tập tịt, lúc kêu, lúc tắt ngấm, nhắc đi nhắc lại mọi người ổn định chỗ đứng để đón xem các tiết mục biểu diễn trong ngày tết trung thu. Thằng Cường nhanh chân, khóe luồn lách nên chọn được chỗ đứng gần khán đài nhất. Nó hồi hộp chờ đợi được xem tiết mục mà Hoa biểu diễn. Ánh điện sáng từng bừng, các bạn học sinh xuất hiện với khuôn mặt rạng rỡ. Các bạn thi nhau thể hiện hết khả năng của mình. Tiếng vỗ tay rào rào, tiếng người hò reo sau mỗi tiết mục của mọi người không ngớt. Cuối cùng cũng đến phần biểu diễn của Hoa. Bước ra sân khấu với bộ đồng phục áo trắng, quần xanh, vai đeo khăn quàng đỏ, trông Hoa mảnh mai mà cũng thật dịu dàng. Thằng Cường nhảy tưng tưng, vẫy tay gọi, nhưng hình nhưng hình như bạn nó không nghe thấy gì. Tiếng hát cao vút của Hoa cất lên khiến mọi người trầm trồ khen ngợi. Thằng Cường chăm chú lắng nghe Hoa hát. Bài hát này đã có lần Hoa hát cho nó nghe khi hai đứa đi học về. Nhưng nghe hát lại vẫn thấy sao mà hay thế? Nó ngơ ngẩn người, tiết mục biểu diễn đã kết thúc, những tràng pháo tay cũng đã ngớt. Âm thanh ồn ào dần lắng xuống đón chờ tiết mục tiếp theo. Bỗng đâu một thằng bé cười dỡ, nhảy cững lên, luôn miệng la to: “Hoa hát hay quá, hay quá, hát nữa đi…” Mọi con mắt đổ dồn về phía nó rồi phá lên cười nghiêng ngả. Không biết giấu đâu cái cảm giác đơ đớ, ngại ngùng của mình, thằng Cường cao chân chạy thật nhanh về phía sau sân khấu. Nó ngó nghiêng vào trong cánh gà để tìm Hoa nhưng bị các bảo vệ đuổi. Thất vọng, thằng bé đành tiu nghỉu ra cổng ngồi đợi.
Buổi biễu diễn văn nghệ kết thúc, bà con dân làng ai cũng vui vẻ ra về. Trong đám đông ấy, thằng Cường vẫn phát hiện ra Hoa đang ngồi trên chiếc xe đạp thồ do bố chở. Từ trên tường rào của hợp tác xã, nó nhảy vội xuống, chặn đầu chiếc xe. Thấy nó, cái Hoa cũng mừng, nó nhoẻn miệng cười thật dịu dàng:
- Cường mới về à? cậu ở đâu sao Hoa không thấy?
- Mình ngồi ở dưới sân, hôm nay, Hoa hát hay thật. Hoa vẫn làm quản ca của lớp mình đấy chứ.
- Ừ, thôi muộn rồi, Hoa phải về đây. Mai lớp mình phá cỗ vui lắm. Cường nhớ đến nhá, các bạn vẫn nhắc đến Cường đấy.
Thằng Cường gật đầu, nó chạy theo chiếc xe một đoạn dài, như muốn theo hai cha con Hoa về tận nhà rồi mới dừng lại. Nó lững thững trở về nhà, không khí về khuya thật trong lành, mát dịu. Ánh trăng rằm như dát vàng trên dòng sông lấp lánh. Trong lòng Thằng Cường ngập tràn niềm vui phơi phới. Nó đã được ở nhà với mẹ, được gặp Hoa. Tất cả đã thỏa mãn ao ước của nó bấy lâu nay. Chốc chốc nó lại cười thầm rồi huýt sáo những bài hát quen thuộc trong ngày tết trung thu.
Trong nhà lập lòe ánh đèn dầu, tiếng ho lụ khụ của bà Lệ đang nằm đợi con về. Thằng Cường vào nhà, nó gục đầu vào lòng mẹ thủ thỉ về buổi tối hôm nay, một buổi tối đầy ý nghĩa và nhiều cảm xúc đối với nó. Đã lâu rồi hai mẹ con bà Lệ mới lại được ở bên nhau như thế. Bà muốn thức cả đêm nay để ngắm con mình ngủ. Chắc chắn ở nhà, nó sẽ ngủ ngon và thoải mái hơn khi ở với nhà chủ. Bà không để ý lắm đến những gì thằng Cường đang kể vì bà biết rằng nó đang rất vui mừng, hớn hở. Nhưng chỉ còn một ngày nữa thôi là con bà lại phải trở lại nhà chủ. Cứ nhìn những vết thương trên người con mà lòng bà đau quặn. Trách nhà chủ động ác, đối xử tệ bạc với con mình một, trách mình mười. Bà đẻ con ra mà không thể nuôi được, đó là cái tội của người làm mẹ như bà. Phận làm con ở bà đã quá thấu hiểu nhưng bà không thể nào ngờ rằng người ta có thể đánh đập một đứa trẻ như vậy. Dẫu biết thế, nhưng và cũng chẳng còn cách nào khác. Tất cả số thuốc mà mụ Ly mua cho, bà đã uống hết. Nếu mụ ý đòi tiền thì chắc hai mẹ con bà đành phải bán nhà đi trả nợ. Mà dù có bán thì chắc chẳng có ai thèm mua cái túp lều dột nát ở nơi hẻo lánh này. Vậy là con bà đang phải làm nụng khổ sở để lấy tiền trả nợ cho mẹ. Nghĩ đến đây, tự dưng những giọt nước mắt nóng hổi, mặn đắng lại ứa ra, lăn dài trên gò má, rơi lã trã xuống khuôn mặt thằng Cường đang ngủ say giấc.
Đã quá nửa đêm, bà Lệ vẫn không ngủ được, bà ngồi phe phẩy chiếc quạt nan rồi ngắm con ngủ. Trăng ngày rằm sáng như ban ngày, hiện rõ khuôn mặt ưu tư trĩu nặng của người mẹ chứa đựng đầy đau khổ. Sau tiếng thở dài, bà Lệ xách chiếc đèn dầu ra vườn lần tìm những cây thuốc, mang về đắp vào vết thương cho con mình.
Mưa rả rích hết một đêm, ông Trời cũng biết cách chiều lòng người. Đợi cho lũ trẻ đón Trung Thu vui vẻ, nô đùa thỏa thích rồi mới đổ mưa. Hai ngày nghỉ ở nhà thật sự có ý nghĩa với thằng Cường. Trong lúc mơ ngủ nó cũng cười khúc khích.
Cả đêm bà Lệ không chợp mắt một lúc nào. Trông con ngủ mà lòng bà bề bộn, gói gém quần áo cho con mà bà chỉ biết thở dài. Vậy là từ ngày mai bà lại phải lủi thủi một mình, phải xa con, không biết bao giờ nó lại được về với bà nữa. Trời đã sáng và mưa vẫn rơi nặng hạt, thằng Cường ngủ say, đắn đo mãi bà Lệ mới dám đánh thức con dậy. Cứ nghĩ như mọi lần được ngủ ở nhà, nó nũng nịu định ngủ tiếp. Nhưng vừa lúc ấy, nó chợt nhớ ra đã hết hạn ở nhà. Nó bật dậy, cuống quýt như kiểu sắp bị mụ Ly và thằng Vũ đuổi đánh. Một chim cơm nắm còn nóng hổi, cái nón rách, một mảnh áo mưa và túi quần áo, bà Lệ đã chuẩn bị sẵn. Thằng Cường vội bỏ chim cơm vào túi, khoác áo mưa định đi ngay. Bà Lệ rơm rớm nước mắt:
-Sao con vội vậy? Con ở lại ăn cơm với mẹ đã rồi hãy đi
- Con phải đi cho kịp xe mẹ ạ. Lên muộn con sợ bà lại đánh đòn lắm.
Bà Lệ òa khóc, chạy lại ôm con thật chặt rồi dặn con mình: “với nhà bà chủ, con phải ngoan ngoãn nghe lời, đừng cãi lại kẻo bị đánh thì khổ. Mấy cái lá thuốc mẹ để trong túi quần áo cho con. Lát nữa lên xe, con nhớ nhai nó rồi đắp lên mấy chỗ đau cho đỡ khỏi nhé. Cố gắng ở đấy ít bữa nữa rồi mai mốt mẹ khỏe, mẹ đi làm kiếm tiềm rồi xin con về nhà mình”
Thằng Cường khóc nức nở rồi gật đầu, nó cũng không muốn xa mẹ môt tý nào. Ôm túi quần áo và đội cái nón, nó bước ra cửa, quay lại mếu máo: “thôi mẹ ở nhà đi, mưa to lắm, không có áo mưa mẹ sẽ bị ướt đấy, con biết bắt xe lên huyện rồi mà”
Thằng bé lầm lũi đi trong mưa, chiếc quần đùi cộc hớn để lộ đôi chân đen đuốc và những vết thương chưa lành lặn. Nước mắt người mẹ chan hòa với mưa, bóng dáng con mình cứ nhỏ dần, lòng bà càng thêm đau nhói…

Trích: Tập truyện ngắn "Mẹ còn yêu con không?" do tác giả Nguyễn Văn Toán vừa hoàn thành

dinhsang
11-06-2012, 08:54 PM
Bài dự thi 6
Họ và tên: Bùi Thị Thanh Huyền
Sinh ngày 21/01/1992.
Quê xứ Trung Châu, Thịnh Long.
nickname: superbanana


Một ngày của mẹ!
Ngày nào con gái cũng cầu nguyện, con gái có thể giúp mẹ được nhiều hơn nữa mà không than phiền, con gái mong có thể cùng mẹ làm những công việc hằng ngày để đỡ đần mẹ, để mẹ có chút thời gian nghỉ ngơi và điều trị bệnh.
Năm nay con gái mẹ được nghỉ hè sớm, con muốn ở trên lại trên Hà Nội lắm...nhưng chẳng hiểu lý do vì sao, con lại quyết định về...
Do Thiên Chúa sắp đặt mẹ ạ, con gái tin thế! Có lẽ Ngài đã thấy con thờ ơ với gia đình, với những vất vả lo toan của mẹ nên Ngài đã cho con về.
- về quê vui vậy đấy, vui chân vui tay không tiểu thư?, tiếng mẹ từ xa vọng lại, trong lúc con gái mẹ đang nhăn nhó với luống lạc.
- Mệt quá quá mẹ ơi......!!!
Về quê đúng dịp thu hoạch lạc, bố đi làm xa, em gái đang còn yếu, thế là con gái lớn của mẹ cùng mẹ ra vườn thôi. Chẳng nói gì, con gái lại vừa vất vả với luống lạc, vừa đôi chút suy nghĩ, nghĩ thấy mẹ của mình "siêu nhân " thật. 5 giờ sáng mẹ gọi dậy ra vườn, con gái mẹ bước xuống mắt nhắm mắt mở, chân siêu chân vẹo, vậy mà con gái cũng thấy mẹ đã nấu xong nồi cám cho đàn lợn rồi. Nhìn mẹ tất bật, vội vàng chuẩn bị, con gái thấy chút áy náy lắm mẹ ạ.mang tiếng nghỉ hè về đỡ mẹ cơ mà. Rồi con gái cũng nhanh chóng cùng mẹ ra vườn, ăn vội nắm xôi mẹ nấu. Con gái nhổ lạc, mẹ thì xới vực từng luống đất để trồng luôn hạt dưa. Dáng mẹ gầy quá, mẹ khom lưng với từng xới đất, khó khăn, nặng nhọc. Có thể xới vực nhẹ nhàng, đơn giản, nhưng với mẹ lại khác, tay trái mẹ bị đau, vì thế mà công việc cũng chẳng dễ dàng cho mẹ. Thương mẹ lắm, hằng ngày một mình mẹ, không ra vườn, ra ruộng thì lại ở nhà chăm lo cho gia đình, xay thóc, nấu rượu, nuôi gà, nuôi lợn... mẹ đâu có khỏe, mẹ yếu lắm, ngày nào cũng phải uống thuốc. Con gái nhìn mẹ, rồi lại cố làm, có thể chẳng là gì, nhưng con gái muốn đỡ mẹ chút ít nào đấy.Pha những câu chuyện cười cho con gái nhác của mẹ, thi thoảng mẹ lại phàn nàn vì lạc nhà mình không được mùa như năm ngoái, phàn nàn vì không được thuốc đúng lúc cho lạc...nhìn mẹ kìa, mặt nhăn nhó, một chân chống hông, mắt nhìn khắp vườn. Con gái mẹ lại phì cười, không biết lí do, trong khi con gái chẳng chỉ biết nhổ lạc là nhổ lạc.
- Sao ông tiên ông bụt không giúp con làm cho nhanh mẹ nhỉ?
Và con gái mẹ, thương mẹ, quyết tâm làm thật chăm chỉ,.....nhưng vẫn vô tình ước mơ cho sự mệt mỏi.
- Đấy, học giỏi đi, sau này khỏi làm vườn.
Câu trả lời của mẹ chân chất thật nhưng con gái chẳng thấy liên quan gì đến việc của con ngay lúc này cả. Mỗi khi con kêu nhọc nhằn vì công việc nhà nông, mẹ lại bảo câu đó. Cho dù mẹ có mệt lắm, nhưng chẳng bao giờ con thấy mẹ thôi làm. Mẹ cũng không muốn con gái vất vả như bố mẹ đúng không ạ? con gái nghĩ thế. Ở nhà,mẹ có vất vả thế nào, mẹ cũng muốn con mẹ học hành đến nơi đến chốn. Chẳng vậy mỗi lần gọi điện bảo mẹ con gái đang ôn thi, là mẹ lại dặn dò ăn uống, nghỉ ngơi điều độ, cố gắng mà học. Trong khi, con gái dường như chưa bao giờ gọi điện hỏi thăm mẹ, động viên mẹ uống thuốc, nghỉ ngơi. Con gái vô tâm thật đúng không mẹ, con gái tự nhiên lại nhớ hôm mẹ chăm sóc em gái trên viện, e gái vào phòng mổ, đấu tranh với sự sống và cái chết…Nhìn mẹ ngồi khóc, mẹ đau lắm. mắt mẹ đỏ, bàn tay run, mẹ cầu nguyện trong nước mắt…. quá bàng hoàng, sững sờ, một nỗi đau như thắt vào tim mẹ. Con gái mẹ cũng thương em, cũng bàng hoàng...., con gái lúc đó dường như đã mất hết bình tĩnh, con gái chẳng làm chỗ dựa nhỏ bé cho mẹ lúc mẹ cần nhất được. Con gái xin lỗi mẹ! Con gái đã không cứng rắn như mẹ vẫn thường dạy. Ca phẫu thuật của e gái thành công, Chúa đã đoái thương nhận lời cầu nguyện của mẹ, của gia đình, của mọi người mẹ ạ. Con cũng vui lắm. Chăm sóc em gái trên viện, nhìn mẹ hốc hác hẳn đi, đôi mắt cuồng thâm lại. Mẹ lo, mẹ vui, mẹ cũng buồn thương em lắm, còn con gái mẹ dường như chẳng làm được gì cho mẹ, cho em gái cả. Có hôm con gái vào thăm em, đúng lúc mẹ nâng em ngồi dậy với cánh tay đau của mẹ, con gái chạy nhanh đến, đỡ mẹ, trách mẹ sao không nhờ y tá. Con gái lúc đó đã chẳng nhìn lại bản thân mình, sao con gái lại không giúp mẹ chứ. Bây giờ nghĩ lại, con dường như đã không làm được người con gái tốt, người chị gái tốt mẹ ạ. Con xin lỗi mẹ!
Gần đến trưa, hai mẹ con về nhà, mẹ lại tất bật chuẩn bị cho lợn ăn... Thế đấy, mẹ của con, có lẽ chẳng bao giờ con hiểu hết được tại sao mẹ luôn luôn bận rộn với công việc nữa. Nhiều lúc con hỏi mẹ, mẹ bảo " mẹ làm quen rồi, bây giờ mà cho ngồi chơi cả ngày chắc chân tay buồn bằn lắm". Mẹ nói thế, nhưng mẹ ơi, con cũng biết rằng mẹ làm tất cả để kiếm đồng tiền nuôi chúng con ăn học, mẹ chẳng lo cho mẹ. Buổi trưa, mẹ còn tranh thủ ngồi vặt lạc cho xong sớm rồi ra vườn tiếp, đến khi chẳng còn ánh nắng mặt trời mẹ mới về. Con gái lớn rồi, vậy mà cũng chẳng giúp đỡ mẹ, quan tâm mẹ, lo lắng cho me được nhiều. con gái lặng đi để nhìn mẹ kĩ hơn, hình như chưa bao giờ con gái ôm mẹ, con gái cầm bàn tay chai sạn của mẹ..., mẹ gầy, gương mặt mẹ đầy những lo toan, lo từ bữa cơm hàng ngày, lo đến từng những ngày tháng của con gái.....
"mẹ tôi là thế, giống như bao mẹ quê", , mẹ quê giàu lòng yêu thương, mẹ quê chân chất, mẹ quê lo công việc đồng áng, hoa màu, mẹ que giản dị, mẹ quê sớm hôm chắt chiu từng đồng lo cuộc sống gia đình, lo cho việc ăn ở, học hành của con gái trên Hà Nội..." mẹ quê là siêu nhân của con gái mà", mẹ vẫn cười khi con gọi mẹ là " mẹ siêu nhân" đúng không mẹ?. tại vì con gái nghịch ngợm của mẹ thích siêu nhân lắm mà, con gái lúc nào cũng muốn thành siêu nhân, nhưng mà là "siêu nhân" như mẹ: đảm đang, tháo vắt, quan tâm mọi người. Con gái có ngốc lắm không?
Một ngày của mẹ, trôi đi thật khẽ, nếu không ở bên mẹ, nhìn mẹ làm, làm cùng mẹ thì viễn tưởng công việc nhẹ nhàng, mơ hồ. Con gái lớn rồi mẹ ạ, con gái biết những lo toan, những vất vả, sự hy sinh của mẹ... Con gái nghĩ con gái có lỗi nhiều lắm, con gái đã từng sống chỉ biết lo cho mình, mà không quan tâm , chia sẻ với mẹ, với gia đình. Con gái đã chẳng quan tâm mỗi khi trở trời, mẹ lại đau. Con gái đã không biết tim mẹ đau thế nào khi con gái cãi lời mẹ, bỏ đi. Con gái đã không biết mỗi đêm mẹ trằn trọc lo lắng cho chúng con. Con gái đã không biết lỗi lo của mẹ trong khi con gái thích thú với việc đi học xa. Con gái đâu hay biết bao lần mẹ khóc vì những nỗi đắng cay của cuộc sống..., còn nhiều lắm mẹ ạ. Chỉ cần con gái biết nghĩ cho mẹ nhiều hơn nghĩ cho bản thân con gái thì con gái hiểu được niềm vui, nỗi buồn của me. Một phần thôi mẹ ạ, vì con chẳng biết những sự hy sinh mà mẹ giành cho chúng con to lớn đến nhường nào.
Một ngày trôi đi rồi, trong đầu con gái vẫn vọng câu nói vui của mẹ" về nhà vui chân vui tay vậy đấy", lẽ nào mẹ coi những công việc, những vất vả làm ăn là niềm vui của mẹ. Đó là niềm vui của mẹ, còn niềm hạnh phúc là cả nhà khỏe mạnh, an lành, con của mẹ chăm ngoan, học giỏi .....
Một ngày khép lại, mọi vật cũng yên tĩnh rồi, mẹ ngủ ngon nhé, mẹ đừng lo lắng nhiều mẹ ạ. Chúa đã cho con biết, đưa co về, để con biết những lỗi lầm của con. Chúa đã cho con biết yêu thương gia đình thế nào rồi mẹ ạ, dù rằng cuộc sống hằng ngày, con gái vô tình làm bố mẹ buồn. Con gái của mẹ, sẽ vẫn là đứa con bé bỏng trong mắt mẹ, nhưng con gái sẽ dần trưởng thành thôi, con gái còn chăm sóc mẹ nữa mà. Con gái yêu mẹ lắm!
Chúc mẹ của con gái ngủ ngon.

vjet_Truong
11-06-2012, 11:04 PM
Bài dự thi 1:
HỌ TÊN :PHẠM VĂN ĐÌNH
GIÁO HỌ RỘC TIỀN -GIÁO XỨ CỔ RA-GIÁO HẠT BÁO ĐÁP
HIỆN NAY ĐANG Ở : 55/7 BÙI THỊ XUÂN PHƯỜNG 5 QUẬN TÂN BÌNH-THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH.

Tiêu đề : Mẹ yêu quý của con !

- Nội dung bài viết phần lớn là tâm tư tình cảm của người con gửi cho người mẹ ca ngợi công lao to lớn của người mẹ đã sjnh ra nuôi lớn và luôn bên cạnh người con ấy lúc còn thời thơ ấu ... Từ nơi xa người con ấy luôn hướng về người mẹ luôn nghj về mẹ điều đó thật đẹp biểt bao .
+ tuy nhiên trong cavhs trình bày bài viết người viết còn rất sơ sài khi thể hiện cách viết văn . tuy có thể biết thắt nút và mở nút đoạn văn nhưng còn rất ngắn ngủi khiến cho người đọc có cảm giác hụt hẫng . Nếu thêm thắt vào bài viểt một số dẫn chứng nữa sẽ làm bài viết có được sự mạch lạc trog bài vjet .
- Phần hình ảnh : Tuy những hình ảnh chưa có gì là mới mẻ (đã có trên mạng) nhưng qua bưc anh đó cũng đa đi cùng nội dung bài viết .
Chúc bạn thành công !

dinhsang
12-06-2012, 12:21 AM
Bài dự thi 1:
HỌ TÊN :PHẠM VĂN ĐÌNH
GIÁO HỌ RỘC TIỀN -GIÁO XỨ CỔ RA-GIÁO HẠT BÁO ĐÁP
HIỆN NAY ĐANG Ở : 55/7 BÙI THỊ XUÂN PHƯỜNG 5 QUẬN TÂN BÌNH-THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH.

Tiêu đề : Mẹ yêu quý của con !

- Nội dung bài viết phần lớn là tâm tư tình cảm của người con gửi cho người mẹ ca ngợi công lao to lớn của người mẹ đã sjnh ra nuôi lớn và luôn bên cạnh người con ấy lúc còn thời thơ ấu ... Từ nơi xa người con ấy luôn hướng về người mẹ luôn nghj về mẹ điều đó thật đẹp biểt bao .
+ tuy nhiên trong cavhs trình bày bài viết người viết còn rất sơ sài khi thể hiện cách viết văn . tuy có thể biết thắt nút và mở nút đoạn văn nhưng còn rất ngắn ngủi khiến cho người đọc có cảm giác hụt hẫng . Nếu thêm thắt vào bài viểt một số dẫn chứng nữa sẽ làm bài viết có được sự mạch lạc trog bài vjet .
- Phần hình ảnh : Tuy những hình ảnh chưa có gì là mới mẻ (đã có trên mạng) nhưng qua bưc anh đó cũng đa đi cùng nội dung bài viết .
Chúc bạn thành công !
Nếu được bạn Vjet_Truong có thể nhận xét tất cả các bài được không

peterdinh
12-06-2012, 06:38 AM
Bài dự thi 1:
HỌ TÊN :PHẠM VĂN ĐÌNH
GIÁO HỌ RỘC TIỀN -GIÁO XỨ CỔ RA-GIÁO HẠT BÁO ĐÁP
HIỆN NAY ĐANG Ở : 55/7 BÙI THỊ XUÂN PHƯỜNG 5 QUẬN TÂN BÌNH-THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH.

Tiêu đề : Mẹ yêu quý của con !

- Nội dung bài viết phần lớn là tâm tư tình cảm của người con gửi cho người mẹ ca ngợi công lao to lớn của người mẹ đã sjnh ra nuôi lớn và luôn bên cạnh người con ấy lúc còn thời thơ ấu ... Từ nơi xa người con ấy luôn hướng về người mẹ luôn nghj về mẹ điều đó thật đẹp biểt bao .
+ tuy nhiên trong cavhs trình bày bài viết người viết còn rất sơ sài khi thể hiện cách viết văn . tuy có thể biết thắt nút và mở nút đoạn văn nhưng còn rất ngắn ngủi khiến cho người đọc có cảm giác hụt hẫng . Nếu thêm thắt vào bài viểt một số dẫn chứng nữa sẽ làm bài viết có được sự mạch lạc trog bài vjet .
- Phần hình ảnh : Tuy những hình ảnh chưa có gì là mới mẻ (đã có trên mạng) nhưng qua bưc anh đó cũng đa đi cùng nội dung bài viết .
Chúc bạn thành công !
cảm ơn anh Viet_Trường đã nhận xét và góp ý cho em........
ĐÓ là những gì mà không chỉ riêng em mà rất nhiều bạn trẻ không nói được câu:"con yêu Mẹ lắm".
Nhưng thông qua hành động để đến được với Mẹ và Mẹ hiểu được rằng .Con yêu Mẹ.
em xin nhận ý kiến nhận xét của anh.......Bài viết còn sơ sài và ngắn......
Em viết bằng cảm xúc của mình thui nên em sẽ cố gắng cho những bài sau.....
cảm ơn và cảm ơn rất nhiều ạ.......................

dinhsang
13-06-2012, 07:48 AM
Bài dự thi 7
Họ và tên: Hoàng Văn Đương
Giáo xứ: Nam Phương, Giáo hạt: Kiên Chính-Tứ Trùng



Mẹ ơi, con sẽ về với mẹ.
- Tút … tút … tút ….
- A lô…
- A lô…
- Con chào mẹ ah!
- Con đấy ah? Thằng út?
- Vâng, con trai của mẹ đây, bố mẹ ở nhà có khỏe không?
- Ừ, bố mẹ vẫn thế thôi con, con thế nào? Ôn thi vậy có ăn uống đầy đủ không? Thời tiết thất thường vậy con có bị ốm không? Mẹ chỉ sợ con bị ốm rồi không có ai chăm sóc lại ảnh hưởng đến kết quả học tập phấn đấu thôi.
- Dạ, con vẫn khỏe mẹ ah! Con của mẹ khỏe như voi ý chứ. Mẹ cứ yên tâm, con chỉ lo cho sức khỏe của bố mẹ thôi, bố mẹ vất vả cho con đi học bằng bạn bằng bè mà.
- Con nghĩ được như thế mẹ mừng lắm, mẹ thì hay lo, con ráng học con nhé!
- Vâng, con biết mà mẹ, mà mẹ ơi? Con…con…
- Con làm sao? Nói mẹ nghe nào!
- Mẹ ah, thi xong, hè này con muốn đi tình nguyện mẹ ah, con muốn tham gia cùng nhóm sinh viên công giáo Bùi Chu trong chiến dịch mùa hè xanh. Mẹ cho con đi, mẹ nhé!
- Đi tình nguyện ah, làm việc gì thế con, có vất vả không con?
- Dạ, con đi tiếp sức mùa thi mẹ ah, giống như năm ngoái con được các anh chị sinh viên về tận Giáo xứ mình đón con, chăm lo cho con trong kỳ thi tuyển sinh đại học đấy mẹ, con còn muốn dùng những kiến thức mình học được về quê dạy học sau đợt tiếp sức mùa thi nữa mẹ ah!
- Thế ah con, mẹ luôn mong con trai mẹ gắng sức rèn luyện học tập để rồi góp sức trẻ để giúp ích cho giáo hội cũng như xã hội. Mẹ đồng ý thôi, nhưng con hứa với mẹ con phải giữ sức khỏe đấy, con không được thấy vui quá mà không để ý tới bản thân đâu con. Ở nhà mẹ sẽ cầu nguyện cho con.
- Nhưng mà mẹ ơi? Ở quê cũng sắp vào vụ thu hoạch lúa rồi, nếu con ở lại thì mùa màng ở nhà thì thế nào đây? Con chỉ sợ bố mẹ gắng sức quá thôi.
- Không sao đâu con, tuy nhà neo người, bố con lại đang chạy mất sức, nhưng nếu con không về mẹ cũng đi đổi công cho các bác cô hàng xóm thôi, còn các dì con nữa mà. Rồi ngày mùa sẽ qua nhanh thôi con.
- Vâng, mẹ ah, con sẽ thu xếp về với mẹ sớm nhất rồi tham gia tình nguyện, con sẽ về với mẹ. Mẹ nhé.
- Ừ, con cố gắng sắp xếp thời gian biểu hợp lý. Thôi mẹ phải đi dẽ liềm để mấy hôm nữa vào mùa gặt đây. Con ôn bài, thi cử tốt con nhé!
- Vâng, mẹ cho con gửi lời chào bố con, con chào mẹ.

Mẹ ơi, con muốn nói “Con yêu mẹ”, “Con cảm ơn mẹ” nhưng cứ mỗi lần định nói con lại chỉ không thể nói lên lời. Con của mẹ nhát quá phải không mẹ. Con chỉ biết nguyện xin Thiên Chúa tuôn đổ ơn lành trên gia đình mình thôi.

Lạy Chúa!Xin ban Thánh Thần xuống trên con, trên gia đình con, để chúng con tiếp tục sống và yêu như Giêsu.