PDA

View Full Version : Công cha như núi Thái Sơn



MariaHao
24-11-2011, 02:54 PM
http://nf6.upanh.com/b4.s11.d1/bc28262b5c087f7f0857793d629ec2b3_38255646.37621520 559660618411816047469736.jpg (http://www.upanh.com/376215_205596606184118_160474697362976_439011_upan h/v/dnob5wbdfik.htm)

Khi nó chào đời, ba nó chịu rất nhiều đau khổ. Mẹ nó bỏ nhà ra đi theo một người đàn ông khác. Ba nó một mình thân gà trống nuôi đàn con ba đứa, trong căn nhà lá xiêu vẹo, ọp ẹp không có lấy một cụt cục đất chọi chim và bao gánh nặng của gia đình cứ đè lên vai gầy guộc của ba nó.

Sau này nó nghe kể lại, vì mất sữa mẹ sớm, nên nó cứ hay khóc ré suốt đêm. Ba và các anh rất vất vả để chăm sóc cho nó. Nhiều người khuyên ba hãy cho nó đi, để còn lo cho hai anh trai nữa. Nhưng ba lắc đầu: "Con mình sinh ra chứ có phải hột vịt, hột gà đâu mà cho...!". Nói rồi, ba lại ôm nó vào lòng dỗ dành: "Nín đi con, nín đi Út của ba..!"

Nó lớn lên rất yếu ớt oặt ẹo như một cây con thiếu ánh sáng mặt trời. Bệnh tật liên miên. Một lần, nó bị sốt "ban khỉ". Ba ẵm nó lội bộ hơn 10 km ra trạm y tế xã để chữa bệnh cho nó. Nhưng bệnh tình nó ngày càng trở nặng, ba rất buồn vì sợ sẽ mất nó. Đang lúc tuyệt vọng, ba gặp được một người tốt bụng. Họ chỉ cho ba một ông thầy thuốc nam rất hay ở tận Cai Lậy. Thế là ba vét hết chút tiền còn sót lại, cõng nó lội bộ hơn 20 km để tìm nhà ông thầy thuốc nam ấy. Không biết do hợp với thuốc nam hay do tình yêu của ba mà sức khỏe nó cũng dần hồi phục. Cả nhà mừng rơn, còn ba lại hôn lên đầu nó: "Con trai ba sẽ không sao mà!".

Để lo cái ăn, cái mặc và con chữ cho ba đứa con, ba nó làm việc rất vất vả. Ban ngày, ba nó đi bốc vác, đêm đến lại đi soi cóc, nhái. Thấy ba vất vả, hai anh định nghỉ học để đi làm phụ ba. Ba lại lắc đầu ngay: "Ba còn khỏe, còn đủ sức lo cho tụi con mà. Gắng học để sau này đỡ cho tấm thân...". Rồi ba lại tiếp tục những ngày tháng vất vả để nuôi đàn con khôn lớn.

Tưởng chừng gia đình nó đã yên ấm. Nào ngờ, ba nó bị cụp xương sống trong một ca bốc vác. Nghe tin nó khóc sưng húp cả mắt vì thương ba. Ba lại trấn an nó: "Ba không sao đâu con à! Vài bữa nữa ba lại khỏe thôi" . Nhưng hơn hai tháng, ba nó vẫn chưa đứng dậy được. Vì vậy, hai anh trai lớn đã phải nghỉ học để đi làm lo thuốc thang cho ba và tập sách cho nó tới trường. Ba nó rất buồn vì mình đã làm liên lụy các con. Đêm đêm, nó ngồi học bài bênh cạnh giường ba. Bất chợt, nó nhìn ba nó và gặp ánh mắt của ba nó cũng đang ngó mình...

Vừa đi lại được, ba liền chuyển sang nghề bán vé số. Dù hai anh không cho ba đi bán. Nhưng ba không muốn để các con cực khổ vì mình. Ba lại đi bán. Ngày ngày, ba phải lội bộ từ nhà ra chợ Đông Hòa, Vĩnh Kim, Long Hưng, Bàn Long,... để bán từng tờ vé số "nuôi chữ" cho nó. Nó biết ba đặt rất nhiều niềm tin vào nó. Nó tự hứa sẽ gắng học thật tốt. Không phụ lòng của ba, năm 2006, nó thi đỗ vào ngành sư phạm Ngữ Văn của Trường Đại học Tiền Giang. Cả nhà vui như mở hội, ba cũng rất mừng. Chợt nó thoáng buồn vì mình sẽ còn đối mặt với rất nhiều vấn đề - và ba nó sẽ phải vất vả hơn nữa. Nhưng ba vẫn động viên nó cố gắng học. Ba bảo sẽ đủ sức lo cho nó tới ghế giảng đường.

Thế là, cọc vé số trên tay ba nó dày thêm, ba đi bán xa nhà hơn nữa. Nó vào học chỉ có vài tháng thôi mà ba nó gầy xọp, đen thui, đôi mắt đầy quầng thâm và vầng trán đã có nhiều nếp nhăn hơn xưa. Mỗi lần nó cầm tiền ba cho để đóng tiền trọ, tiền ăn, nó thấy mắt mình ươn ướt, cổ họng nghèn nghẹn... Vì nó mà ba nó vất vả thế kia!

Thương ba, nó lao đầu vào học bất kể ngày đêm. Ngày lãnh học bổng, nó vào siêu thị mua cho ba một hộp sữa bổ xương. Nó thầm nghĩ, ba hẳn sẽ rất vui khi nhận quà của nó. Nhưng ba lại trách nó nhẹ nhàng: "Con để tiền mà mua sách vở, có thèm gì cứ ăn. Đừng lo cho ba mà..!". Nói rồi, ba vô bếp bưng ra hai cái hột vịt lộn vừa luộc, bảo nó ăn: "Con ăn mà có sức để học cho giỏi là ba mừng rồi!". Cầm cái hột vịt trên tay mà lòng nó hạnh phúc đến vô bờ. Từng đợt sóng tình yêu thương ba đang cuộn trào trong lòng nó...

Chiều. Nó lại đạp xe xuống Mỹ Tho. Ba nó lại căn dặn: "Chạy xe cẩn thận nghe con. Nhớ giữ gìn sức khỏe. Thèm gì cứ ăn, đừng tiết kiệm nghen con!". Ba đứng ở đầu lộ đá đỏ nhìn theo bóng nó. Nó ngoái lại nhìn, dưới cái ráng chiều vàng vọt bóng ba nó cao lớn lồng lộng... Dường như, nó nghe trong gió, tiếng ai đó đang ru con: "Công cha như núi Thái Sơn..."