PDA

View Full Version : Nhìn lại 2



trinhhoaithanh1209
13-05-2011, 06:19 PM
Chúng ta ngồi đây, vốn dĩ chẳng ai có thể tự hiểu được mình, mà mình đã không hiểu được mình thì ai có thể hiểu được mình hơn mình đây ? Vì thế, để tìm ra một người hiểu mình là điều không tưởng. Cái quí nhất không phải ở chỗ hiểu hay không hiểu, mà là ở sự thông cảm.
http://www.vncentral.com/news/wp-content/uploads/2010/10/1286157811_co-gai-ngoi-buon.jpg
Con người sống trong cuộc sống này, vốn cũng chỉ là một cá thể trong một quần thế, và cuộc sống không có nghĩa chỉ là ăn, ngủ, uống, tự thoả mãn những nhu cầu của mình. Cuộc sống riêng rẽ hơn là quan hệ giữa con người với những con người khác. Giống như một hạt thóc trong bịch thóc vậy, mọi thứ đều mông lung khó xác định, không có công thức mà cũng không có chân lý.
http://image.tin247.com/vietnamnet/080926131805-472-509.jpg

Vì thế điều khó nhất không phải là sống được hay không ? Sống như thế nào ? Mà là sống cho điều gì và thực hiện điều đó ? Có những người họ không cần bạn bè, thậm chí ít bạn bè và họ quí trọng những người bạn ít ỏi đó của họ cao độ. Còn có những người có nhiều bạn bè và họ coi ai cũng như ai. Điều đó chẳng có gì là sai cả, mỗi người, mỗi vật, sinh ra và lớn lên, trải qua bao nhiêu ngày tháng đều quí lắm, đều là sự chắt chiu từng li từng tý một của những ngoại cảnh, hình thành nên con người họ. Người xấu cũng vậy mà người tốt cũng chỉ thế mà thôi. Đối với m ình, họ là kẻ xấu, còn đối với họ, mình là kẻ xấu. Ai đúng ai sai ? Chẳng điều gì quyết định được cả.

http://img144.imageshack.us/img144/3364/exorcist29pqja2.jpg

Vì vậy, con người không thể nào bắt ép người khác hành động theo đúng suy nghĩ của mình được, mỗi người đều tồn tại độc lập và không có sự ảnh hưởng nào thay đổi được tận gốc con người họ. Ở một mức độ nào đó, sự cố gắng chỉ đem lại cho riêng mình nỗi buồn.

Tại sao không chấp nhận điều đó và lo lắng cho bản thân mình nhiều hơn ? Có tự hoàn thiện mình, tự đối xử tốt với mình thì mọi việc mới trở nên đơn giản, dần dần người khác với mình cũng vậy.

Hãy sống theo những gì mình cho là đúng và mình nghĩ rằng nên làm. Bởi vì, nếu có sai đi chăng nữa, tự mình sẽ hiểu được mình nhiều hơn, tự mình sẽ tự bổ sung, sửa chữa cho mình. Thay đổi làm gì nếu sự thay đổi đó không có ích, không thay đổi làm gì nếu mình không hợp với hoàn cảnh đó nữa ?
Quá khứ là những điều có thật, và người ta hay bị cái bệnh "to lớn hoá" quá khứ. Những gì đã trải qua đều đã từng là những gì đang trải qua. Nhìn lại quá khứ là để nhìn lại mình, nhìn vào tương lai là để nhìn vào điều mình cần làm. Quá khứ là bài học, là kinh nghiệm, là điều không thể quên. Chúng ta, chỉ sau một khắc, một phút, một giây đều thay đổi, BlackDragon của 1' trước là quá khứ của BlackDrragon của 1' này. Bởi vì sau 1', BlackDragon đã viết được thêm một hai dòng.
Nhìn vào quá khứ, sống vì quá khứ là điều không sai, chỉ sai khi ta hoàn toàn sống dựa vào nó. Bởi vì dẫu sao những điều đã qua đó cũng đã qua rồi, mọi thứ chỉ còn là ký ức, hình ảnh, tương lai cũng chỉ là ảo mộng mà chỉ có thực tại là a:= true mà thôi.
Con người ta vốn không sống với hiện tại và sống vì tương lai, để rồi cứ mãi mãi như thế cho đến già, sống vì quá khứ.


Xét cho cùng, ngày mai còn là một ngày mới, bởi vì ngày hôm nay đã cũ dần, ngày hôm qua đã là quá khứ mất rồi. Cái chu kỳ đó cứ lặp đi lặp lại như vậy mãi, đó là vòng chuyển động của cuộc sống này. Vì thế, chẳng ai có thể níu kéo lại được những giây phút đã qua. Quí trọng nó và đánh giá, yêu mến nó thế nào, phải chăng chúng ta cần suy nghĩ lại ?

http://beta.forvn.com/shared/uploads.current/0000000001/news/5493/7c5nu%20cuoi.jpg
Điều cuối cùng, có lẽ trong cuộc sống này, con người thực sự quá nhỏ bé, vì thế nên chấp nhận sự nhỏ bé đó, tìm cho mình một lối đi riêng, một khoảng trống riêng trước những sự bon chen, xô đẩy và cám dỗ.

Ngày hôm qua sẽ không bao giờ trở lại, tương lai vốn chỉ là mơ hồ, vậy tại sao không sống cho hiện tại, sống cho tốt đẹp hơn, thoải mái hơn với chính tâm hồn của mình ?
__________________

Như thế, với cuộc đời, tôi đã ôm một nỗi cuồng si bất tận. Mỗi đêm, tôi nhìn trời đất để học về lòng bao dung. Nhìn đường đi của đàn kiến để biết về sự nhẫn nhục. Sông vẫn chảy đời sông. Suối vẫn trôi đời suối. Đời người cũng để sống và hãy thả trôi đi những tị hiềm.
.....
http://farm3.static.flickr.com/2334/2515999146_bdd20da8c5.jpg

holy_spirit
14-05-2011, 02:34 PM
Những cung bậc cảm xúc cứ theo tôi trong suốt những ngày ấy....
Bên cạnh tôi có rất nhiều bạn bè quan tâm và luôn luôn hiểu tôi, họ luôn lo lắng và thầm nhắc nhở, động viên tôi... vì thế tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc, và tôi thích cái cách mình đang sống: Sống hết mình, vì tất cả!
Một gia đình thứ hai của tôi, nơi mà tôi đã có rất nhiều niềm vui xen nỗi buồn, nơi mà tôi nhận ra được chính mình, tìm được chính bạn thân...
"Cảm ơn cuộc sống mỗi sớm mai thức dậy, ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Khóc ư? Ai bảo là con trai không được khóc...
Khóc ra hết có thể mọi chuyện sẽ tốt hơn, tôi không ngại nói mình yếu đuối... biết đấu đó là một các để quên đi cảm xúc buồn bã.
Những chuỗi ngày cuộc sống trong tôi... có lúc thật sự là những nụ cười... nhưng có lúc lại tạo thành một vỏ bọc... vỏ bọc rất kín... khiến mọi người không còn nhận ra...
"Nụ cười luôn bắt đầu từ những niềm vui

Và nỗi buồn luôn kết thúc bằng những giọt nước mắt"
Tết này có vẻ như không còn nguyên vẹn như trước, cảm giác nôn nao... hồi hộp có vẻ như không có... mà tất cả chỉ là lo lắng ... một cái lo không có nguyên nhân.... có những điều làm tôi phải suy nghĩ rất nhiều nhưng thật sự lại không biết phải nói như thế nào, hoặc giải thích ra sao..! Đơn giản đó chỉ là cảm nhận, không biết có thật sự đúng hay không.
Mưa! Sao trời không mưa nhỉ.... một cơn mưa cũng có thể rửa sạch tâm hồn, tuy không hoàn toàn là sạch hơn nhưng cũng có cái gọi là mở một con đường...
Hy vọng rằng ... sau cơn mưa trời lại sáng ... khi hết mưa ... lại thấy cầu vồng...
Và sau tết ... con người sẽ khác đi... sẽ thật vui tươi... lạc quan như nó từng có trước đây...
Sống bằng một cái tình cảm nhẹ nhàng... sống một cách sống khiến mọi người yêu thương và tôn trọng...
Vì tôi còn biết xung quanh còn rất nhiều người quan tâm và âm thầm ủng hộ mình..
Tạm biệt cuộc sống bon chen.. Đó là cách tôi gọi về cuộc sống ồn ào ... chỉ biết đến những cái lợi trước mắt.... một cuộc sống lúc nào cũng bận rộn, đôi khi lại ngột ngạt và không thể chịu đựng nổi...
Vì thế đã đến lúc tạm biệt nó...Tìm đến một nơi thật sự yên tĩnh và suy nghĩ về bản thân ... nơi chỉ có gia đình ... chỉ có âm nhạc một mình....
Nơi đó có lẽ sẽ cô đơn, sẽ buồn, sẽ chán, sẽ cay đắng ... nhưng bù lại nó giúp tôi thoát khỏi mọi thứ, không phải suy nghĩ nhiều, không phải chịu áp lực, không phải lo lắng về cái thứ mà mình hướng tới (mặc dù chưa biết nó là thứ gì).
Ước gì thời gian sẽ dài ra một chút... để tôi có thể ở lâu hơn với cuộc sống đó....
Nhưng thôi... ngày đó rồi cũng sẽ đến ... mọi thứ rồi cũng sẽ qua... hy vọng rồi cũng sẽ thành hiện thực... mà ước mơ cuối cùng cũng sẽ đạt được.!
........
Còn nhớ khi còn nhỏ rất ao ước được về quê .... về quê có nhà... có cây ... có ông nội... bà nội ... có những người thật sự thương yêu tôi ....
Nhưng bây giờ thì họ đã không còn ... bây giờ tôi về ... không còn được hỏi thăm nội ... được tám chuyện với nội .... và còn nhiều nhiều nữa mà khi xưa tôi đã có...
Con người đã lớn ... cuộc sống đã khác... và xem ra bắt đầu làm quen và học đi là vừa ... mặc dù có vẻ như khó khăn lắm ... nhưng cuối cùng phải cố thôi ... Tất cả sẽ bắt đầu như khi tôi chưa hề biết đến..!
...........
Đó chỉ là cảm xúc tức thời ... vì có những điều tôi phải suy nghĩ không biết nên viết ra không ...
Sau những dòng này ... có thể tâm trạng tôi sẽ khá hơn .... sẽ không phải suy nghĩ nữa ... có thể được thoải mái... yên tĩnh và nghỉ ngơi....
Thôi...
Chào mày nhé .. Tạm biệt cuộc sống bon chen ... Ta đi đây...!
Hẹn gặp lại mày một ngày không xa!

dothanhlan
14-05-2011, 05:41 PM
Câu này giống suy nghĩ của mình thế, khi không là trẻ con nữa, mọi thứ phức tạp lên rất nhiều....


Con người đã lớn ... cuộc sống đã khác... và xem ra bắt đầu làm quen và học đi là vừa ... mặc dù có vẻ như khó khăn lắm ... nhưng cuối cùng phải cố thôi ... Tất cả sẽ bắt đầu như khi tôi chưa hề biết đến..!
...........

kenken
16-05-2011, 01:26 PM
Những cung bậc cảm xúc cứ theo tôi trong suốt những ngày ấy....
Bên cạnh tôi có rất nhiều bạn bè quan tâm và luôn luôn hiểu tôi, họ luôn lo lắng và thầm nhắc nhở, động viên tôi... vì thế tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc, và tôi thích cái cách mình đang sống: Sống hết mình, vì tất cả!
Một gia đình thứ hai của tôi, nơi mà tôi đã có rất nhiều niềm vui xen nỗi buồn, nơi mà tôi nhận ra được chính mình, tìm được chính bạn thân...
"Cảm ơn cuộc sống mỗi sớm mai thức dậy, ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Khóc ư? Ai bảo là con trai không được khóc...
Khóc ra hết có thể mọi chuyện sẽ tốt hơn, tôi không ngại nói mình yếu đuối... biết đấu đó là một các để quên đi cảm xúc buồn bã.
Những chuỗi ngày cuộc sống trong tôi... có lúc thật sự là những nụ cười... nhưng có lúc lại tạo thành một vỏ bọc... vỏ bọc rất kín... khiến mọi người không còn nhận ra...
"Nụ cười luôn bắt đầu từ những niềm vui

Và nỗi buồn luôn kết thúc bằng những giọt nước mắt"
Tết này có vẻ như không còn nguyên vẹn như trước, cảm giác nôn nao... hồi hộp có vẻ như không có... mà tất cả chỉ là lo lắng ... một cái lo không có nguyên nhân.... có những điều làm tôi phải suy nghĩ rất nhiều nhưng thật sự lại không biết phải nói như thế nào, hoặc giải thích ra sao..! Đơn giản đó chỉ là cảm nhận, không biết có thật sự đúng hay không.
Mưa! Sao trời không mưa nhỉ.... một cơn mưa cũng có thể rửa sạch tâm hồn, tuy không hoàn toàn là sạch hơn nhưng cũng có cái gọi là mở một con đường...
Hy vọng rằng ... sau cơn mưa trời lại sáng ... khi hết mưa ... lại thấy cầu vồng...
Và sau tết ... con người sẽ khác đi... sẽ thật vui tươi... lạc quan như nó từng có trước đây...
Sống bằng một cái tình cảm nhẹ nhàng... sống một cách sống khiến mọi người yêu thương và tôn trọng...
Vì tôi còn biết xung quanh còn rất nhiều người quan tâm và âm thầm ủng hộ mình..
Tạm biệt cuộc sống bon chen.. Đó là cách tôi gọi về cuộc sống ồn ào ... chỉ biết đến những cái lợi trước mắt.... một cuộc sống lúc nào cũng bận rộn, đôi khi lại ngột ngạt và không thể chịu đựng nổi...
Vì thế đã đến lúc tạm biệt nó...Tìm đến một nơi thật sự yên tĩnh và suy nghĩ về bản thân ... nơi chỉ có gia đình ... chỉ có âm nhạc một mình....
Nơi đó có lẽ sẽ cô đơn, sẽ buồn, sẽ chán, sẽ cay đắng ... nhưng bù lại nó giúp tôi thoát khỏi mọi thứ, không phải suy nghĩ nhiều, không phải chịu áp lực, không phải lo lắng về cái thứ mà mình hướng tới (mặc dù chưa biết nó là thứ gì).
Ước gì thời gian sẽ dài ra một chút... để tôi có thể ở lâu hơn với cuộc sống đó....
Nhưng thôi... ngày đó rồi cũng sẽ đến ... mọi thứ rồi cũng sẽ qua... hy vọng rồi cũng sẽ thành hiện thực... mà ước mơ cuối cùng cũng sẽ đạt được.!
........
Còn nhớ khi còn nhỏ rất ao ước được về quê .... về quê có nhà... có cây ... có ông nội... bà nội ... có những người thật sự thương yêu tôi ....
Nhưng bây giờ thì họ đã không còn ... bây giờ tôi về ... không còn được hỏi thăm nội ... được tám chuyện với nội .... và còn nhiều nhiều nữa mà khi xưa tôi đã có...
Con người đã lớn ... cuộc sống đã khác... và xem ra bắt đầu làm quen và học đi là vừa ... mặc dù có vẻ như khó khăn lắm ... nhưng cuối cùng phải cố thôi ... Tất cả sẽ bắt đầu như khi tôi chưa hề biết đến..!
...........
Đó chỉ là cảm xúc tức thời ... vì có những điều tôi phải suy nghĩ không biết nên viết ra không ...
Sau những dòng này ... có thể tâm trạng tôi sẽ khá hơn .... sẽ không phải suy nghĩ nữa ... có thể được thoải mái... yên tĩnh và nghỉ ngơi....
Thôi...
Chào mày nhé .. Tạm biệt cuộc sống bon chen ... Ta đi đây...!
Hẹn gặp lại mày một ngày không xa!
Thằng này lại đi copy ở đâu rùi
Hixxhixhixhixhix